Hiển thị các bài đăng có nhãn Cha mẹ cần biết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cha mẹ cần biết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Kinh thánh về dạy con thành tài

Kinh thánh về dạy con thành tài



Kinh thánh về dạy con thành tài là một câu chuyện dạy con cảm động lòng người. Những triết lý trong cuốn sách không quá cao sâu diệu vợi nhưng vô cùng không thiết thực.

Mỗi câu chuyện đều tràn đầy tình yêu thương ấm áp và sự hy sinh của người cha trước những bước trưởng thành của các con. Ý thức và quan điểm giáo dục tiên tiến đem lại hiệu quả lâu dài đã khiến Kinh thánh về dạy con thành tài trở thành sách gối đầu giường của nhiều bậc phụ huynh.

Tuy giáo dục sớm không thay đổi được bản chất của yếu tố di truyền, nhưng nó có tầm ảnh hưởng lớn đến sự trưởng thành và thành tài của trẻ. Nếu không được giáo dục sớm tốt, khi trưởng thành, người có 100 điểm gien di truyền chỉ có thể được thừa hưởng 50 điểm hoặc thấp hơn, còn đứa trẻ chỉ có 60 điểm điểm gien di truyền sẽ được thừa hưởng nó một cách trọn vẹn.

Sau đây là 5 kinh nghiệm thiết thân mà Thái Tiếu Vãn muốn chia sẻ với các bậc cha mẹ thông qua cuốn sách này:

·                     Thứ nhất, coi việc nuôi dạy con thành tài là sự nghiệp của bản thân, đặt lên vị trí hàng đầu trong các công việc hàng ngày, chấp nhận hi sinh mọi thứ vì mục đích đó.

·                     Thứ hai, dùng tình yêu để tạo không khí học tập, bồi dưỡng và hỗ trợ lòng tự trọng và sự tự tin cho trẻ.

·                     Thứ ba, những việc muốn con trẻ làm được trước tiên mình phải làm được. Dùng ý chí để khuyến khích ý chí phấn đấu, dùng khí phách để bồi dưỡng khí phách, dùng đạo đức để cám hóa đạo đức, dùng lý
tưởng vĩ đại để hướng bọn trẻ đi theo con đường vĩ đại.

·                     Thứ tư, dùng khó khăn để rèn ý chí, đưa ra những câu chuyện giàu triết lý thấm sâu vào tâm hồn con trẻ từ khi còn nhỏ, bồi dưỡng tinh thần kiên trì theo đuổi mục đích.

·                     Thứ năm, dùng phương pháp khoa học hướng dẫn con trẻ học sớm, học có chọn lọc, đồng thời bồi dưỡng khả năng tự học, phát triển thế mạnh, bồi dưỡng sở thích cho con trẻ.

Theo http://thaihabooks.com/sach-thaiha/128/Kinh-thanh-ve-day-con-thanh-tai/

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Có luật hấp dẫn dành cho trẻ không?

Tôi nhận được câu hỏi này rất nhiều lần.

Không có sự khác biệt giữa luật hấp dẫn dành cho trẻ em và luật hấp dẫn dành cho người lớn.

Luật hấp dẫn là một quy luật của vũ trụ, vậy nên nó đúng cho tất cả chúng ta, giống như quy luật của trọng lực vậy

Luật hấp dẫn chỉ ra rằng với tất cả những gì mà bạn tập trung sự của ý và năng lượng của bạn vào đó, bạn đều thu hút điều đó nhiều hơn vào trong cuộc sống của bạn, cho dù bạn có muốn điều đó hay không.

Khi chúng ta tập trung sự chú ý vào những lỗi mà con cái của chúng ta gây ra như phòng bừa bộn, quần áo dơ bẩn trên sàn nhà, điểm kém, thiếu tôn trọng… bạn đoán xem điều gì sẽ xảy ra?

Chúng ta vừa tập trung sự chú ý của chúng ta vào chính xác những gì mà chúng ta không mong muốn.

Vì vậy, chúng ta nhận được thêm những thói quen không tốt từ con cái chúng ta nhiều hơn bởi vì đó là điều mà chúng ta đang tập trung vào. Chúng thất vọng và chúng ta cũng vậy!

Tôi đã quan sát và chăm sóc cho rất nhiều đứa trẻ trước khi tôi bắt đầu công việc kinh doanh tại nhà và tự chăm sóc cho 2 đứa con của mình, tôi đã từng chứng kiến rất nhiều điều đối với những đứa trẻ mà tôi chăm sóc và quan sát.

Khi một đứa trẻ nào đó chơi xong và ném đồ chơi của mình đi tôi đã la lên “Đừng ném đồ chơi.”

Sự chú ý của tôi tập trung vào việc cái đồ chơi bị ném đi. Và bạn có đoán được tôi nhận lại được gì không? Có càng nhiều đồ chơi bị ném hơn nữa.

Hoặc như: “Con ơi, cái đó không ăn được.”

Và đứa trẻ nghe được điều đó lại càng muốn ăn thêm. Sự tập trung chú ý của tôi vào việc ngăn đứa trẻ làm điều này hay điều nọ bao nhiêu thì đứa trẻ lại càng cương quyết làm điều đó bấy nhiêu. Và cao trào của những lần như thế là đứa trẻ lăn ra nhà gào khóc đòi bằng được điều nó muốn, hoặc chúng ta đánh đứa trẻ, hù dọạ và … gây nên những kỷ niệm và hình ảnh không tốt lên đứa trẻ.

Một lần tôi sử dụng Luật hấp dẫn cho những đứa trẻ của tôi, và thật sự tôi đã nhận được bầu không khí đầy hợp tác và bình yên.

Như trong quyển sách Luật Hấp Dẫn của Michael J Losier có viết, chúng ta không nghe được những từ như “Đừng, không, không được”.

Nếu như tôi nói với bạn: “Đừng nghĩ đến Bác Hồ”… Thì một hình ảnh về Bác Hồ sẽ lập tức hiện ra ngay trong đầu của bạn!

Hoặc

Đừng ăn cái bánh đó… Sau đó bạn rất muốn ăn cái bánh.

Tôi không phát điên vì bạn… Bạn nghe rằng: Tôi đang phát điên.

Luật hấp dẫn dành cho trẻ hoạt động như thế nào?

Tương tự như điều tôi đã trao đổi với bạn ở trên:

Khi bạn nói: Đừng có chạy!… Chúng nghe, Chạy!

Không được đánh nhau!… Chúng nghe, Được đánh nhau!

Đừng có đóng sầm cánh cửa nữa!…Sầm! Chúng vừa đóng sầm cánh cửa!

Không được nghịch!… Chúng nghe, Được nghịch!….

Vậy cha mẹ hoặc thầy cô nên làm gì?

Tập trung sự chú ý của bạn vào những điều mà bạn mong muốn. Đừng chạy!…trở thành, Hãy đi bộ nào. Đừng đánh nhau!… trở thành, Hãy nói chuyện tử tế. Đừng đóng sầm cánh cửa!…trở thành, Hãy đóng cánh cửa thật nhẹ nhàng. Đừng nghịch!…Trở thành…Hãy chơi ngoan.

Nếu lần sau bạn nghe được trong đầu bạn sắp nói ra những câu như:

Đừng nói lại với tôi như vậy!

Đừng hét lên!

Đừng làm rơi.

Đừng làm vỡ.

Đừng mở cái đó.

Không được hét.

Không được thức khuya.

Không được nói chuyện điện thoại sau 9 g

Không được hút thuốc.

Khi đó bạn biết bạn đang tập trung vào những điều mà bạn không mong muốn. Hãy điều chỉnh và nói lên những điều mà bạn muốn bằng cách đặt câu hỏi cho chính bản thân mình: “Vậy, thực ra tôi muốn gì?”

Hãy luôn tập trung vào những thói quen mà bạn muốn và bạn sẽ nhận được nhiều hơn những thói quen đó. Bạn chính là người tạo nên những hình ảnh.

Chúng ta thấy những hình ảnh đó và trẻ em cũng vậy…

…Hãy tạo ra những hình ảnh tích cực trong đầu những đứa trẻ, những điều mà bạn muốn chúng thấy. Đặt sự chút ý vào đó!

Bất cứ khi nào bạn cảm thấy mình muốn nói một câu nào đó ra khỏi miệng… hãy nhớ tự hỏi bản thân mình.

Tôi thật sự muốn gì???

Tôi có muốn bọn trẻ la hét, cãi lại và ngủ trễ không? Không, tôi muốn bọn chúng nói chuyện vừa nghe, bình tâm và đi ngủ lúc 9g.

Luật hấp dẫn dành cho trẻ em rất đơn giản và đòi hỏi bạn thay đổi trong ngôn từ mà bạn nói ra với chúng. Hãy luôn giữ sự tập trung chú ý của bạn vào những điều mà bạn muốn. Những đứa trẻ sẽ cảm thấy tốt và bạn cũng sẽ cảm thấy tốt đẹp.

Nguồn Luật hấp dẫn

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Cha hay mẹ?

- Theo chị, việc giáo dục con cái là trách nhiệm của cha hay mẹ?

- Đương nhiên là cả hai rồi, mà sao chị lại hỏi tôi câu đấy?

- Ý tôi là việc đôn đốc, nhắc nhở, kèm cặp con học hành ở nhà hằng ngày cơ.

- Thì tùy mỗi nhà, ai có thời gian hơn thì người đó sẽ đảm đương việc này.

- Bây giờ ai cũng bận, làm gì có thời gian, quan trọng là cha mẹ phải biết quan tâm đến con, có thể nói là hi sinh bản thân đi một chút (công danh, sự nghiệp, bạn bè, sở thích, …) để gần gũi con, chia sẻ với con về những khó khăn trong việc học cũng như trong các mối quan hệ với bạn bè của nó…

- Vậy thì chắc chắn mẹ là người làm được việc đó tốt hơn cha rồi.

- Tôi cũng nghĩ như chị, còn nhớ câu “Tương lai của con cái là công trình đồ sộ của các bà mẹ.”, mới nghe qua thì có vẻ như câu này đề cao công lao của người mẹ trong sự thành đạt của con cái, chẳng thấy bóng dáng người cha đâu cả. Nhưng tôi lại nghĩ câu đó như một lời nhắc nhở các bà mẹ về trách nhiệm của mình trong việc dạy con. Đa số trong các gia đình có mẹ quan tâm đến việc học của con thì con cái trưởng thành hơn. Tất nhiên  bên cạnh sự ân cần, dịu dàng và kiên nhẫn của mẹ thì không thể thiếu sự nghiêm khắc và định hướng của cha, “Một lời cha bằng ba lời mẹ” mà chị.

- Thế tại sao nhiều trẻ mồ côi, chẳng ai dạy dỗ hay định hướng mà vẫn học giỏi, vẫn đỗ Thủ khoa, vẫn là Thạc sĩ, vẫn là Tiến sĩ được?

- Đấy là những người có ý chí, nghị lực, biết tự định hướng cho bản thân, biết vươn lên trong cuộc sống… mà ai cũng yêu mến và ngưỡng mộ. Tôi đang nói với chị về bọn trẻ luôn được sống trong sự đủ đầy về tinh thần, về điều kiện vật chất…nhưng thiếu kĩ năng sống, thiếu sự trải nghiệm ngoài xã hội cơ.

- Đúng là phải cả cha, cả mẹ cùng giáo dục thì chúng mới nên người được. Hình mẫu và uy lực của cha luôn phải song hành cùng với sự dìu dắt, bảo ban bền bỉ của mẹ trên đường học hành của con.

- Thôi, tôi phải về xem mấy đứa học hành thế nào đây chị ạ.

KTT

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

Tặng con thói quen đọc sách

                                                                                               "Hãy yêu sách - nguồn tri thức"


Dưới đây là những bước đơn giản cha mẹ có thể áp dụng nhằm khuyến khích sở thích đọc và văn hóa đọc ở con: 

Tài sản của bố, Làm mẹ, ngay cua bo, tai san cua bo, viet cho ngay cua bo, con yeu bo, lam me, nuoi con, day con, tam su cua con


15 phút mỗi ngày trước khi đi ngủ


Kinh nghiệm của nhiều bậc cha mẹ cho thấy, đọc sách cho con nghe từ khi con chưa biết chữ sẽ giúp trẻ rèn luyện thói quen đọc sách mỗi ngày. Sau này khi trẻ lớn lên, cha mẹ tham gia đọc cùng sẽ khiến trẻ có ý thức hơn, cảm thấy thú vị hơn vì có người “đồng hành”. 

Hãy khuyến khích con bằng cách thường xuyên chia sẻ những câu chuyện, những cuốn sách hay mà mình đọc được. Chẳng hạn: “Hôm nay mẹ đọc được một câu chuyện rất hay về...”, “cuốn sách... mới xuất bản đấy” từ đó kích thích trí tò mò cho trẻ. 

Thư viện/nhà sách là chốn thân quen

Cần khuyến khích mọi thành viên trong gia đình tham gia hoạt động này. Đến thư viện, cha mẹ hãy chọn cho mình một cuốn sách để đọc và ghi chép khi cần thiết. Tất nhiên là trẻ không muốn tách mình ra khỏi tập thể, bởi thế, chúng cũng sẽ chọn lấy một cuốn sách và đọc. Nếu trẻ chưa quen, hãy giúp trẻ lựa chọn một chủ đề hợp với sở thích và lứa tuổi. 

Khi đến cửa hàng sách, hãy luôn tỏ ra mình đang đọc và tìm kiếm một cái gì đó, dù có mua hay không. Trí tò mò và ưa bắt chước của trẻ sẽ khiến chúng dần thích sách hơn.

Một số biện pháp khác

- Tìm và sưu tầm bài báo, sách hay về chủ đề con bạn quan tâm. Chủ động thảo luận với con về chủ đề đó, khuyến khích chúng nói lên kiến thức và ý kiến về vấn đề này. Đây là một trong những cách hiệu quả nuôi dưỡng lòng ham mê tìm hiểu và đọc sách ở con.
- Đăng ký mua thường kỳ báo, tạp chí con bạn thích. Cho con biết địa chỉ liên lạc của tòa soạn, khuyến khích con gửi bài viết tới báo, tạp chí này. Một lần nữa hãy tham gia cùng con những chủ đề mà chúng thích. 

- Tìm hiểu về những cuốn sách mà trẻ được các thầy cô yêu cầu đọc và thảo luận với con trên đường đi học về, khi chuẩn bị bữa tối, trong bữa ăn hay trước giờ đi ngủ. Bằng cách này, cha mẹ không chỉ khuyến khích trẻ đọc sách mà còn giúp chúng hoàn thành yêu cầu của giáo viên, ghi nhớ những nội dung chính trong mỗi cuốn sách. 

- Sưu tầm hoặc sáng tạo ra những trò chơi ô chữ, những câu đố về các loại sách hoặc các kiến thức phù hợp với con để kiểm tra trình độ. Lợi thế của trò chơi này là có thể chơi ở bất cứ chỗ nào, lúc bạn đang chuẩn bị bữa ăn, trong xe ô tô, đi dạo. Cách này vừa giúp bạn kiểm tra trí nhớ và hiệu quả việc đọc sách của con, vừa kích thích trí tò mò và phấn đấu ở trẻ. 

- Đọc sách gắn liền với tâm trạng thư thái, vui vẻ. Đọc sách vừa là một cách học, vừa là cách để giải trí. Vì thế đừng áp dụng các biện pháp kỷ luật hay trừng phạt với con. 

- Phát động phong trào đọc sách trong trường lớp của con: Cha mẹ có thể trao đổi với giáo viên chủ nhiệm của con về việc phát động phong trào đọc sách trong lớp học, trong nhà trường. Chẳng hạn đưa ra một cuộc thi tìm hiểu về một chủ đề nào đó.

Một hình thức đơn giản hơn: Mỗi tuần một lần trong giờ sinh hoạt lớp, học sinh sẽ lên chia sẻ với cả lớp về một cuốn sách hay, một chủ đề bổ ích. Sự phối hợp giữa nhà trường và gia đình chắc chắn sẽ tạo ra hiệu quả không ngờ.
Theo: Vnexpress  

Hãy là người cha, người mẹ mà con bạn mong đợi




Là những bậc phụ huynh, chắc hẳn chúng ta đã ít nhiều đọc sách, báo, nghe qua các phương tiện thông tin đại chúng về các phương pháp giáo dục con cái. ở đây, chúng tôi xin được đưa ra 6 nguyên tắc được các nhà tâm lý học, giáo dục học coi là cơ bản.
 1. Hãy để trẻ phải chịu hậu quả tự nhiên của hành vi
Con bạn bị trượt một môn do không học bài, bị mất chiếc áo khoác vì để quên hay hết tiền tiêu vì phải nộp phạt ở thư viện... Theo giáo sư Charles Schaefer, đồng tác giả cuốn sách “Hãy dạy con bạn cách cư xử” (Teach your child to behave) thì đó là những điều hết sức tự nhiên để phát triển tinh thần trách nhiệm và hãy để con bạn tự chịu hậu quả của những việc làm đó. Một đứa trẻ lên ba đã có thể hiểu được nguyên tắc cơ bản của mối quan hệ nhân quả. Bạn có thể nhẹ nhàng cảnh cáo trước: “Nếu con đập mạnh như vậy thì chiếc ô tô đồ chơi của con sẽ bị vỡ.” Và nếu con bạn không nghe thì hãy cứ để như vậy. Song cần chú ý rằng không mua đồ chơi để thay thế cho đồ chơi đã bị hỏng đó. Trong trường hợp hậu quả xảy ra có thể quá nguy hiểm (như cầm đồ chơi đập mạnh vào kính) hay quá tốn kém (như để xe đạp ở ngoài không khoá) thì bạn có thể báo trước hậu quả có thể xảy ra và dùng hình phạt như không cho chơi thứ đồ chơi đó nữa hoặc cấm không cho đi xe đạp trong 2 tuần.
 Sai lầm thường gặp: Đưa ra hình phạt không liên quan đến hành vi của trẻ. Nếu con bạn đòi bật TV nhưng lại nhảy nhót không chịu xem thì sẽ chẳng có nghĩa gì nếu bạn phạt con bằng cách không cho đi chơi vào ngày hôm sau. Để con bạn thấy được mối quan hệ nhân quả thì hãy tắt TV đi.
 2. Khích lệ hành vi tốt
Hãy hướng con bạn đến những hành vi tốt như: biết giúp mẹ những việc vặt trong nhà, cho bạn bè chơi cùng đồ chơi, biết lễ phép... Những lúc như vậy bạn nên mỉm cười, khen ngợi hoặc ôm hôn con. Bạn có thể nói những câu như: “Cám ơn con vì đã giữ trật tự trong lúc mẹ gọi điện thoại.” hay “Mẹ thấy con rất giỏi vì đã biết hoà giải với bạn trong lúc chơi”...
Sai lầm thường gặp: “Hối lộ” cho con để ngăn chặn những hành vi xấu. Ví dụ: “Mẹ cho con cái kẹo này thì con không được đánh em.” Những hành vi xấu không xứng đáng được thưởng mà cần phải bị trừng phạt.
 3. Biết lựa tính cách của trẻ.
 Đứa con đầu lòng của bạn có thể rất ngoan và dễ bảo, nhưng đứa thứ hai lại cứng nhắc, bướng bỉnh. Chính vì vậy việc nuôi dạy con cái không thể áp dụng một công thức máy móc. Bà Stella Chess, đồng tác giả cuốn sách nổi tiếng “Hãy hiểu con bạn” (Know your child) cho biết: “Chỉ vài tuần sau khi ra đời, những đứa trẻ đã thể hiện sự khác nhau rõ rệt về hành vi”. Tính tình của đứa trẻ sẽ ảnh hưởng đến mức độ hành động, khả năng tập trung chú ý, việc thích nghi với hoàn cảnh, cách thể hiện tình cảm... Cố gắng thay đổi những nét tính cách này là vô ích vì theo các nhà nghiên cứu thì chúng có tính bẩm sinh. Ta chỉ có thể lựa theo tính cách của trẻ để phát triển những tính tốt và hạn chế những tính xấu.
Sai lầm thường gặp: Cố thay đổi thế giới xung quanh cho phù hợp với đứa trẻ. Nếu bạn mang một đứa con hiếu động đến nhà một người quen thì bạn không thể đề nghị họ cất hết những đồ dễ vỡ đi. Thay vào đó bạn nên giáo dục con bạn những hành vi phù hợp và nếu nó vẫn muốn nghịch ngợm thì hãy cho nó ra ngoài.
 4. Đặt ra giới hạn.
Bạn muốn con bạn được hài lòng và rất khó chịu khi phải nghe chúng kêu khóc vì bạn cản trở những trò nghịch ngợm của chúng. Theo các nhà nghiên cứu thì điều này có thể xảy ra từ khi trẻ được 6 tháng tuổi. Vì vậy bạn nên đặt ra giới hạn càng sớm càng tốt. Những đứa trẻ trước tuổi đi học sẽ vâng lời bạn nếu được giải thích một cách dễ hiểu và phù hợp với lứa tuổi. Bạn cần làm cho con bạn hiểu rằng cha mẹ là chủ gia đình. Để bước vào đời, đứa trẻ cần phải biết đâu là giới hạn của mình, đâu là của người khác. Để việc đặt giới hạn có hiểu quả bạn cần phải biết cách chịu đựng sự kêu khóc của trẻ. Hãy đặt ra một ranh giới giữa những hành vi có thể được và những hành vi không thể được, sau đó cho con bạn biết ranh giới đó và điều gì sẽ xảy ra nếu chúng vượt quá. Điều quan trọng là bạn phải luôn nhất quán.
 Sai lầm thường gặp: Quá nghiêm khắc. Trẻ em cần có cơ hội khám phá, học hỏi vì vậy không nên đặt ra những giới hạn không cần thiết. Chẳng hạn, bạn có thể khoanh riêng một góc vui chơi hoặc dành cho trẻ một phòng riêng để trẻ có thể thoải mái nô đùa trong đó.
 5. Đừng làm trẻ thất vọng
Khi trẻ có những hành vi làm bạn bực mình, đôi khi bạn quát: “Nếu mày không dọn ngay những thứ bẩn thỉu này đi thì tao sẽ quật mày chết!” hoặc “ Lại về muộn, nói không nghe, đồ mất dạy !”...Các nhà tâm lý cho rằng những câu nói chỉ trích như vậy làm trẻ cảm thấy bị tổn thương, cảm thấy không còn được bố mẹ yêu thương nữa. Thay cho những câu nói đó bạn nên dùng những câu được bắt đầu bằng đại từ “bố” hoặc “mẹ”. Chẳng hạn: “Mẹ rất buồn khi nhìn thấy bếp bẩn thỉu như thế này.” hay “Bố mẹ rất lo lắng mỗi khi con về muộn.” Những thông điệp kiểu như vậy sẽ khuyến khích trẻ nghĩ đến những tác hại mà hành động của mình gây ra đối với người khác. Chúng sẽ cẩn thận hơn và có trách nhiệm hơn.
 Sai lầm thường gặp: Sử dụng những câu nói bắt đầu bằng từ “bố” hoặc “mẹ” nhưng vẫn mang tính chỉ trích nặng nề, ví dụ: “ Bố thấy con cực kỳ ích kỷ.” hoặc “Mẹ thấy con chẳng làm được trò trống gì”.
 6. Hãy là bạn của con bạn
Nếu mỗi khi con bạn tâm sự với bạn một chuyện gì đó, bạn thường trả lời bằng những câu như: “Thế thì có gì mà phải buồn!” hay “ Mẹ thấy chuyện đó cũng bình thường, chẳng có gì là ghê gớm....” Như vậy bạn đã vô tình cắt đứt câu chuyện và tạo nên hàng rào ngăn cách trong quan hệ giao tiếp giữa bạn và con bạn. Hãy biết lắng nghe, sẻ chia những cảm xúc để thực sự trở thành người bạn tâm tình của trẻ.
Theo: Bộ giáo dục & Thời đại  

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Hãy chơi cùng con!

  15 hay 30 phút bạn dành chơi cùng con mỗi ngày là 'thần dược' giúp trẻ phát triển trí tuệ và nhận thức.

Chơi cùng con không chỉ là cách bạn mang đến cho bé thông điệp: ‘mẹ yêu con và luôn sẵn sàng dành thời gian cho con.” mà còn mang lại nhiều lợi ích thiết thực.

Thời gian cha mẹ dành để chơi cùng con tỷ lệ thuận với sự phát triển trí tuệ và cải thiện hành vi của bé theo hướng tích cực. Một nghiên cứu gần đây chỉ ra rằng những đứa trẻ mới biết đi được cha mẹ thường xuyên chuyện trò và chơi cùng có xu hướng bạo lực giảm, IQ tăng khi lớn lên.

Chơi cùng con - 'Bí kíp' giảm bạo lực cho trẻ, Làm mẹ, choi cung con, loi ich cua choi cung con, choi cung tre, choi cung be, lam cha me, lam me, nuoi day con ngoan, day con ngoan
Thời gian cha mẹ dành để chơi cùng con tỷ lệ thuận với sự phát triển trí tuệ và cải thiện hành vi của bé theo hướng tích cực. (Ảnh minh họa).

Nghiên cứu được tiến hành ở 129 trẻ mới biết đi. Các nhà nghiên cứu chia trẻ thành 4 nhóm. Trong 2 năm, 1 nhóm sẽ nhận được chơi đùa, trò chuyện và kích thích hàng ngày của cha mẹ; nhóm thứ hai chỉ được bổ sung sữa hàng ngày; nhóm thứ 3 vừa nhận được sự kích thích của cha mẹ vừa được bổ sung thêm sữa; nhóm thứ 4 không được cha mẹ chơi đùa và bổ sung thêm sữa.

Tiếp tục theo dõi quá trình phát triển, nhóm nghiên cứu nhận thấy đến năm 22 tuổi, những trẻ tham gia vào nghiên cứu được cha mẹ kích thích và chơi đùa hàng ngày khi còn nhỏ có chỉ số IQ cao hơn 6 điểm, giảm 65% nguy cơ bạo lực so với những trẻ không được cha mẹ khích lệ và chơi cùng khi nhỏ.
Mặt khác, chơi cùng con cũng là khoảng thời gian thư giãn để cha mẹ tách ra khỏi những toan tính công việc, lo âu hay căng thẳng. Trẻ sẽ bộc lộ tính cách cũng như cách giải quyết tình huống thông qua các trò chơi. Từ đó, bạn có thể hiểu hơn về con yêu của mình.

 Theo Eva

Cái tát của bố


- Sinh nhật lần thứ 15 của con trai tôi. Lần này vợ chồng tôi quyết định làm rôm rả hơn vì cháu vừa đỗ vào lớp 10 của một trường chuyên danh giá tại Hà Nội. Lân la lại gần hỏi xem con trai thích quà gì, tôi nhận được câu trả lời:
- Con cũng chẳng biết con thích gì. Tùy bố thôi ạ.

- Con không thích gì thật à? Điện thoại di động nhé? Hay là kim từ điển?

- Có cũng được mà không có cũng chẳng sao ạ. Con vẫn học Tiếng Anh tốt như thường.

Thấy con không mặn mà gì với quà tặng, tôi tỏ ra gần gũi:

- Hay con kể cho bố nghe một kỉ niệm mà con nhớ nhất về bố và bố cũng sẽ kể cho con nghe một kỉ niệm bố nhớ nhất về con nhé.

Im lặng một lúc con trai tôi rụt rè:

- Con có được nói thật không bố?

- Đương nhiên rồi, bố con ta phải thật lòng chứ.

- Thế thì con nói…Con nhớ nhất là lần bố tát con một cái thật đau. Năm ngón tay bố hằn lên má con cả mấy ngày sau đó.

Tôi ngớ người ra. Tôi nhớ chỉ đánh con một lần duy nhất lúc cháu lên 5 tuổi. Cháu nghịch và đánh vỡ bình nước nóng, may mà không bị bỏng. Lúc đó phần vì tôi đang bực chuyện mấy cậu nhân viên tắc trách, phần vì muốn con nhớ lần sau không nghịch dại. Đòn đau nhớ lâu, nó đã hằn in trong kí ức tuổi thơ của con trai tôi. Có lẽ vì vậy mà 10 năm qua cháu gần mẹ hơn, rất ít khi gần bố. Đôi khi tôi cứ nghĩ trẻ con nó thế, bé thì quấn mẹ, lớn lên rồi sẽ gần bố hơn, như hai người đàn ông với nhau. Thi thoảng thấy cu cậu đang vui vẻ với mẹ, bố lại gần hỏi han chuyện trường lớp, cháu trả lời bố đầy đủ như là báo cáo, rồi kiếm cớ đi chỗ khác.

Vợ chồng tôi, người tiến sĩ, người thạc sĩ lại tu nghiệp nước ngoài về, nên cứ nghĩ mình cư xử đúng đạo với con, ai ngờ tôi đã làm tổn thương cháu lớn đến vậy.

Tôi ôm vai con, thành thật tự đáy lòng:

- Bố xin lỗi con. Bố cũng có lúc sai. Rất may là con kịp thời nhắc nhở bố. Sau lần đánh con ấy, bố cũng ân hận là mình đã quá tay nhưng công việc, chuyện này chuyện kia cứ cuốn bố đi. Nhẽ ra bố phải xin lỗi con ngay từ lúc ấy.

Con trai không nhìn tôi mà ngó xuống mấy ngón chân đang di di trên nền nhà:

- Không sao đâu bố ạ. Đấy là… tại bố bảo con… nói thật!

- Con nói thật là đúng và bố phải cảm ơn vì điều đó. Người lớn cũng có lỗi chứ. Thôi từ nay bố con mình hòa giải nhé?

Tôi nói và chìa tay phải ra. Con trai đấm vào lòng bàn tay tôi giống y như hành động cháu hay làm với anh trai của mình.

Câu chuyện của con trai tôi khiến tôi trăn trở. Thật may là cháu đã nói ra nếu không không biết nó còn bị tổn thương đến bao giờ? Tôi nhớ lại ngày tôi còn nhỏ. Cha mẹ tôi có những 6 người con, gia đình lại khó khăn nhưng bố tôi có cách dạy con rất riêng, chẳng bao giờ chúng tôi bị bố đánh mà vẫn rất ngoan ngoãn và nề nếp.

Tôi là con cả, bố có lần đã nhắc nhở tôi: “Con là anh cả, phải ngoan ngoãn để làm gương cho các em”. Nhưng vốn hiếu động, và nghịch ngợm, tôi chẳng để tâm đến lời bố nói.

Quê tôi có con sông rộng và một cái cầu bắc qua. Cứ chiều chiều tôi rủ mấy đứa bạn đứng từ trên cầu nhảy xuống, thi nhau bơi vào bờ. Nhiều người khi thấy chúng tôi đã cảnh báo về sự nguy hiểm vô cùng của trò chơi nhưng tôi bỏ ngoài tai. Một lần, thằng bạn của tôi suýt chết đuối. Biết chuyện bố gọi tôi về bắt quỳ xuống nghe giảng giải về sự nguy hiểm của trò nghịch dại. Sau đó bố hỏi: “Tội này đáng mấy roi?”. Tôi lí nhí: “Đáng 5  roi…”. Bố quát: “5 roi quá ít. Tội suýt gây chết người đang 10 roi. Đứng dậy ra bụi tre chặt roi về đây”. Dĩ nhiên là tôi sợ đòn đau nên cố chặt cái roi thật bé. Nhưng khi về bố tôi bẻ đi, nói là roi bé và bắt chặt roi khác to hơn. Đến lần thứ 3 bố tôi bảo: “Con đã thấy thấm thía sai lầm của mình chưa? Nếu thấm rồi thì 10 roi hôm nay bố cho nợ. Nếu còn tái diễn bố sẽ đánh gấp đôi”.

Đương nhiên là tôi thấm thía. Tôi đã thật sai lầm khi không học được cách dạy con của bố. Tôi đã sai lầm dù chỉ một lần nhưng đã làm tổn thương con trai tôi đến tận 10 năm.

Theo Dantri

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

Học cách giao tiếp với trẻ...


  - Khi nói chuyện với con, bạn nên tắt tivi, bỏ cuốn sách, tờ báo xuống và lắng nghe bé nói một cách chăm chú... 
Học cách giao tiếp tốt với trẻ cũng là một kỹ năng làm cha mẹ quan trọng. Dù con bạn mới chỉ chập chững biết đi hay đang ở tuổi mới lớn, cách giao tiếp chính là chìa khóa quan trọng để xây dựng sự tin tưởng ở trẻ. Hãy để trẻ biết rằng bạn quan tâm và sẵn sàng giúp khi bé cần.

Sau đây là những nguyên tắc cơn bản khi bạn trò chuyện với con:

- Tắt tivi và đặt tờ báo xuống khi bé muốn nói chuyện.

- Tránh nghe điện thoại khi trẻ có điều gì quan trọng muốn nói với bạn.

- Trừ khi những người khác thực sự quan trọng với cuộc nói chuyện, nếu không bạn nên nói chuyện riêng với con. Cách giáo tiếp tốt nhất giữa bạn và trẻ là khi không có người khác ở xung quanh.
- Khiến trẻ bối rối trước mặt nhiều sẽ chỉ dẫn đến sự tức giận và chống đối, chứ không phải là một cách giao tiếp.

- Đừng tỏ ra vượt xa hơn trẻ, bạn sẽ dễ dàng trò chuyện hơn khi đóng vai trò là một người bạn của con.
 Hãy lắng nghe bé 'tâm sự'...

- Nếu bạn đang rất tức giận về hành vi cư xử của bé, thì bạn không nên thử nói chuyện với trẻ cho đến khi bạn bình tĩnh lại. Bởi vì lúc nóng giận bạn sẽ không thể khách quan. Tốt hơn hết, bạn hãy ngồi xuống và nói chuyện với con sau đó.

- Dù đang rất mệt mỏi, bạn cũng cần cố gắng để thể hiện rằng bạn đang lắng nghe con chăm chú. Việc lắng nghe tích cực là một việc khó và càng khó hơn khi tâm trí cũng như cơ thể bạn đã rất mệt mỏi.

- Lắng nghe chăm chú và lịch sự. Bạn đừng ngắt lời khi bé đang cố gắng kể về vấn đề của mình. Hãy tỏ ra lịch sự với trẻ như thể bạn sẽ là người bạn tốt nhất để con có thể chia sẻ.

- Đừng bao giờ hỏi tại sao, nhưng bạn hãy hỏi chuyện gì đã xảy ra.

- Hãy tiếp tục mạch nói của bạn với ngụ ý rằng “Con sẽ được nói khi mẹ (cha) đã nói xong” hoặc “Cha mẹ biết điều gì là tốt nhất cho con”, “Hãy làm như lời của cha mẹ và điều đó sẽ giúp giải quyết vấn đề”. Bạn nên hạn chế giảng giải và phê phán trẻ bởi vì điều đó thực sự không có hiệu quả để có cuộc trò chuyện cởi mở.

- Đừng sử dụng những từ ngữ làm bẽ mặt như ngu ngốc, lười biếng, câm hoặc nói với trẻ "Thật ngốc nghếch, điều đó chẳng có ý nghĩa một tý nào cả” hoặc “Con thì biết gì, con chỉ là một đứa trẻ”.

- Bạn hãy giúp đỡ con để tạo ra bước tiến quan trọng, hãy cho con thấy bạn chấp nhận chính bản thân trẻ, chứ không phải những gì mà trẻ đã làm được hoặc chưa làm được.
... vì có thể bạn sẽ nhận lại những điều tuyệt vời hơn là những lời nói...

- Tiếp tục mạch trò chuyện cởi mở bằng cách chấp nhận trẻ và đánh giá cao việc bé đã dũng cảm nói chuyện với bạn.

Trong quá trình trò chuyện, bạn có thể sử dụng những từ động viên và ca ngợi. Bạn cần cho trẻ thấy được tình yêu cũng như sự đánh giá cao của bạn. Hầu hết các bậc phụ huynh đều nhận ra rằng, việc luôn phải đưa ra những phản hồi tích cực khó hơn rất nhiều so với những phản hồi tiêu cực.

Bằng cách lựa chọn và sử dụng một trong những cách nói dưới đây hằng ngay khi nói với trẻ, bạn sẽ nhận thấy rằng, trẻ sẽ chú ý nhiều hơn đến những điều bạn nói và sẽ cố gắng để làm bạn hài lòng.

Bạn có thể nói với trẻ bằng một trong những từ sau: Đúng rồi, tốt, tuyệt vời, xuất sắc, mẹ rất tự hào về con, tốt hơn nhiều rồi, thật là một ý kiến thông mình, điều đó thật hoàn hảo, mẹ (ba) rất yêu con...

Ngoài bạn có thể thể hiện bằng hành động như: mỉm cười, gật đầu, đặt tay lên vai, nháy mắt, ra dấu hiệu hoặc cử trí đồng tình, chạm vào má, cười, cù, ôm trẻ thật chặt...

Bạn hãy nhớ rằng, luôn có nhân quả trong mọi hành vi bạn cư xử với con, sự nhạo báng sẽ khiến trẻ thấy xấu hổ, sự động viên sẽ khiến trẻ tự ti.
Theo Vnexpress/Childrendevelopment

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

'Oằn mình' gánh kỳ vọng của cha mẹ

Trẻ sẽ cảm thấy mệt mỏi và gánh nặng khi cha mẹ kỳ vọng quá nhiều. (Ảnh minh họa).
                
    Ngày nay, khi điều kiện vật chất đủ đầy hơn, cha mẹ cũng ra sức đầu tư cho con cái với mong muốn chúng trở thành những đứa trẻ xuất sắc toàn diện. Buộc trẻ học ngày học đêm

Trẻ không phải động tay động chân vào việc gì, thậm chí cắt xén của trẻ cả những buổi sinh hoạt ngoại khóa để trẻ “chuyên tâm” học hành là những điều thường thấy ở một số gia đình.

Chị Hương nhà ở Q.Tân Bình, TP.HCM có cậu con trai 12 tuổi. Duy là một đứa trẻ thông minh, nhanh nhẹn, hoạt bát. Gia đình khá giả nên từ bé Duy đã được mẹ cho học thêm ở một “lò luyện” nổi tiếng. Học bán trú ở trường cả ngày, buổi tối lịch học của cậu bé dày đặc: nào là học thêm toán, văn, ngoại ngữ… Ngày thứ bảy, chủ nhật cũng kín mít với thời khóa biểu học đàn, học võ…

Nhiệm vụ mẹ đặt ra cho Duy là phải luôn dẫn đầu lớp. Mỗi ngày đón Duy đi học về, câu đầu tiên mẹ hỏi là hôm nay con được mấy điểm, sao lại để thua điểm bạn Khoa, bạn Hà… Và dọc đường về là những lời cằn nhằn, trách móc của mẹ. Bị áp lực về điểm số và sợ mẹ buồn nên Duy luôn căng thẳng mỗi khi làm bài kiểm tra, vì thế kết quả ngày càng tệ hơn.

Áp lực dồn nén khiến cậu bé trở nên chán nản, buồn bã. Duy không còn hứng thú với việc học hành và tới trường. Cậu hời hợt với bạn bè, lơ là với người thân, chỉ còn thú vui duy nhất là nghe nhạc một mình. Thấy con luôn ủ rũ, chị Hương thật sự hốt hoảng. Lo sợ con bị mắc bệnh về tâm lý, chị đưa con đến gặp chuyên viên tư vấn thì mới hiểu ra rằng, con chị đang phải chịu đựng một áp lực quá lớn trong học tập. Áp lực nặng nề này lại rơi ngay vào thời điểm cậu bé bước vào tuổi dậy thì nên đã dẫn đến hiện tượng trầm cảm.

Vô cùng ân hận trước hậu quả xảy ra, chị phân trần: “Tôi nghĩ rằng thời buổi này phải học nhiều thì mới theo kịp bạn bè. Tôi cũng chỉ vì tương lai của cháu…”.

Bé Hân con anh Thành ở Q.Gò Vấp, TP.HCM năm nay chín tuổi, là một cô bé chăm chỉ và ngoan ngoãn. Ước mong con gái học giỏi luôn đau đáu trong lòng người cha. Hằng ngày, mỗi khi bé Hân đi học về, anh cho con tắm rửa ăn cơm tốc hành rồi bắt con ngồi vào bàn, kèm cặp chặt chẽ. Hết bài ở lớp rồi sang toán nâng cao, tiếp tục là đọc thêm văn mẫu… Vốn là người không kiên nhẫn, mỗi khi gặp bài toán khó, con gái giải không được, anh Thành lại nóng nảy quát tháo. Và cũng không ít lần, không kiềm chế được, anh cốc đầu con và quát: “Sao mà dốt thế!”.


                     Trẻ cần có thời gian để vui chơi và phát triển nhân cách. (Ảnh minh họa).

Tiếng la mắng của cha, rồi tiếng khóc ấm ức của con cứ vang lên ngày này qua ngày khác. Vợ anh rất xót con, nhưng khuyên nhủ thế nào cũng không được. Cho đến một ngày, phát hiện bé Hân mắc căn bệnh nan y, việc học gián đoạn. Vợ chồng anh Thành phải đưa bé đi chữa trị khắp nơi, bé phải trải qua những cuộc phẫu thuật đầy cam go, đau đớn. Không còn những buổi tối cha con ngồi học cùng mà nước mắt nhòe trang giấy nữa, thay vào đó, anh dành thời gian trò chuyện, vui chơi cùng con… Bé Hân mau chóng học đuổi bạn bè và vẫn đạt kết quả tốt trong học tập. Anh thừa nhận: “Tôi đã sai lầm khi quá kỳ vọng con sẽ là một đứa bé xuất sắc. Tôi thật có lỗi với con".

Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta bắt gặp không ít những ông bố bà mẹ quá kỳ vọng vào con, giao trọng trách buộc trẻ phải học thật giỏi. Thậm chí, có những gia đình mà cả cha mẹ và con đều bị stress vì việc học của trẻ. Những thành tích mà ngày xưa cha mẹ không đạt được hoặc không có cơ hội để thực hiện thì bây giờ lại ép trẻ thực hiện. Trẻ vừa phải nuôi dưỡng ước mơ của chính bản thân mình, lại vừa phải gánh trọng trách này.

Những trẻ có tố chất thông minh, nhanh nhẹn sẽ dễ làm hài lòng cha mẹ. Còn những trẻ tiếp thu chậm, không nhạy bén thì việc ép học quá mức sẽ khiến trẻ căng thẳng, thậm chí đau khổ, buồn bã vì đã làm cha mẹ thất vọng. Không những bị đánh mất tuổi thơ, áp lực này vô tình sẽ chồng lên áp lực kia, dẫn đến việc trẻ không còn hứng thú với mọi điều xung quanh.
Cá biệt, cũng có những đứa trẻ được cha mẹ “nhồi sọ” từ nhỏ nên quá mê học, khao khát đạt thành tích trong việc học tới mức không quan tâm đến vấn đề nào khác. Trong một chuyên đề do Hội quán Các bà mẹ tại TP.HCM tổ chức, chị Hồng, một phụ huynh ở Q.7 vô cùng lo lắng khi nói chuyện với chuyên viên tâm lý: “Ngày xưa, tôi rất kỳ vọng vào việc học của con. Tôi đã hãnh diện khi con mình có ý thức tự giác trong học tập và luôn đạt thành tích cao nhất lớp.

Càng lớn, cháu càng mê học hơn. Chỉ có điều, trước kia, cháu sống tình cảm và rất đáng yêu, mỗi lần đến sinh nhật cha, mẹ hoặc em gái, cháu không quên vẽ những bức tranh dễ thương hoặc tự tay cắt những bông hoa xinh xắn để làm quà tặng, còn bây giờ cháu không quan tâm hay nhớ đến sinh nhật của ai cả mà chỉ chúi đầu vào học…”

Vẫn biết rằng khao khát con cái học giỏi và thành đạt của các bậc cha mẹ là chính đáng, tuy nhiên, mỗi đứa trẻ có một khả năng tư duy khác nhau, điều quan trọng là chúng ta cần tạo môi trường để cho trẻ phát triển đúng khả năng của mình. Ngoài việc học, trẻ cần có thời gian để vui chơi và phát triển nhân cách. Khuyến khích trẻ học là việc nên làm, nhưng hãy để trẻ cân bằng giữa học và chơi, ngoài ra, trẻ cần có ý thức tham gia lao động, sống chan hòa, cởi mở với mọi người xung quanh.

Trẻ có thành công và hạnh phúc trong tương lai hay không phụ thuộc nhiều vào chỉ số cảm xúc ở trẻ hơn là chỉ số thông minh. Vì thế, bồi dưỡng trẻ thế nào cho đúng cách, phù hợp với năng lực và trí tuệ của trẻ để không tạo áp lực căng thẳng, khiến trẻ trở nên bi quan và chán học là điều mà các bậc cha mẹ cần quan tâm.  

Theo Eva



Dạy con lòng nhân hậu, vị tha

Cần dạy con sự vị tha từ khi còn nhỏ (Ảnh minh họa)
 Cần dạy con sự vị tha từ khi còn nhỏ (Ảnh minh họa)

  Trẻ em cũng có những mâu thuẫn phát sinh như người lớn. Có trẻ quên gần như ngay lập tức nhưng cũng có những trẻ giận dữ kéo dài, thậm chí giải quyết các mâu thuẫn đó bằng hành động bột phát. Dạy trẻ biết kiềm chế, biết vị tha ngay từ nhỏ sẽ giúp con hoàn thiện nhân cách sớm.

Ý nghĩa của việc dạy con lòng nhân hậu, vị tha

Với tốc độ phát triển của một xã hội mà vật chất dường như chiếm lĩnh mọi hành động, suy nghĩ của con người thì việc dạy trẻ lòng nhân hậu, vị tha dường như khó đối với bạn. Trẻ em được ví như tờ giấy trắng, bạn có thể viết lên đó nhiều điều. Nếu như trẻ nhìn thấy xung quanh mình là sự đố kị, ghen ghét thì nghiễm nhiên, trẻ sẽ nhiễm theo thói xấu đó. Nếu chúng thấy xung quanh mình, mọi người sống hiền hòa, vui vẻ, bao dung và hiểu nhau thì chúng sẽ noi gương.

Nỗ lực dạy cho con cái lòng nhân hậu, vị tha chính là cách mà bạn trao cho con một món quà thực sự về cách làm người, cách trở thành một hạt ngọc trong cuộc sống.

Cuộc sống có nhiều xung đột từ khi ta bé

Từ những năm đầu đời, trẻ đã phải đối mặt với những xung đột. Dù đó là một cuộc xung đột theo lời người lớn là “kiểu trẻ con” như tranh nhau chỗ ngồi, tranh nhau đồ chơi… Ở lứa tuổi này, xung đột dễ bị lãng quên nhưng khi trẻ lớn lên, các cuộc xung đột xảy ra thường xuyên hơn, kéo dài hơn cho dù đó chỉ là sự bất đồng ý kiến với người bạn thân nhất về điều gì đó xảy ra ở trường.
Dạy con lòng nhân hậu, vị tha, Làm mẹ, lam me, day con, giao tiep voi con, nhan hau, vi tha, tha thu, xung dot, cai nhau, do ki, phat trien, nhan cach
Học cách tha thứ giúp con trở thành người tốt
Các cuộc xung đột này cần giải quyết ngay từ khi còn nhỏ, không được để đến khi lớn lên vì chúng có thể khiến người trong cuộc cảm thấy giận dữ và đau đớn hơn, dẫn tới những hệ quả phiền muộn hơn.

Đơn giản hóa mọi khái niệm phức tạp

Để cho con hiểu cần xua tan đi giận giữ và cần có lòng vị tha, tha thứ cho lỗi lầm của người khác không phải là một việc đơn giản vì trẻ chưa nhận thức đầy đủ được như người lớn  song không phải là bạn không làm được. Trẻ phải hiểu rằng bản thân mình là ai, rằng mình không phải là người hoàn hảo, mình có thể mắc sai lầm như người khác. Dạy trẻ lòng nhân hậu, vị tha chính là giúp trẻ hiểu và chấp nhận con người không hoàn hảo, cái riêng của những người khác như chấp nhận chính bản thân mình.
Dạy con lòng nhân hậu, vị tha, Làm mẹ, lam me, day con, giao tiep voi con, nhan hau, vi tha, tha thu, xung dot, cai nhau, do ki, phat trien, nhan cach
Cha mẹ chính là tấm gương của con
Đi đầu làm gương

Một trong những cách tốt nhất có thể dạy con bạn về sự tha thứ và sự cho-nhận là dạy con bằng những hành động thực tiễn. Mỗi khi con cái có lỗi lầm gì, hãy ở bên con, đừng dùng đòn roi đe nẹt mà hãy dùng lời nói, sức mạnh từ ý chí giúp con sửa lỗi. Trẻ cần nhìn thấy lòng vị tha của bạn bằng những hành động thực sự. Nếu con bạn nhìn thấy bạn thường xuyên tức giận, ghen ghét, đố kị, hẹp hòi thì con bạn cũng sẽ tiếp nhận điều đó từ bạn vì chúng nghĩ rằng đó là cách “đúng” để đối phó với các xung đột diễn ra hàng ngày.

Sự tha thứ là một phần quan trọng của cuộc sống và trong mối quan hệ qua lại của con người. Xung đột xảy ra là cơ hội để hiểu biết lẫn nhau nếu biết tha thứ, đó là một mặt của sự phát triển. Hãy giúp con học cách tha thứ để con trở thành người có nhân cách tốt.

Theo Eva



Mẹ biết khích lệ thì con ngoan

Bạn đừng nghĩ rằng, nói với trẻ con thì có thể nói gì thì nói, vì chúng nhỏ, chẳng biết gì, vì chúng nhỏ nên chẳng thể phản ứng lại.

Ít ai trong chúng ta nghĩ rằng, những từ ngữ dùng để nói với con quan trọng như thế nào. Nếu bạn dùng những từ ngữ nói chuyện với con hợp lí, bạn sẽ khiến cho con mình tự tin hơn, cảm thấy được tôn trọng và dĩ nhiên bạn sẽ có một người con ngoan theo đúng nghĩa.

Không ít trường hợp, chúng ta ngạc nhiên vì cha mẹ học rộng, biết nhiều, có vị thế trong xã hội nhưng con cái lại hư hỗn. Bạn từng ngưỡng mộ gia đình đó, hai vợ chồng đều làm công chức, ăn nói điềm đạm, lịch sự trước mặt mọi người. Nhưng khi chứng kiến đứa con của hai người đó nói chuyện với bạn bè, bạn mới ngỡ ngàng, bị sốc vì những điều mà đứa bé đó nói ra. Chẳng có gì là lạ vì hai vợ chồng đó khi về nhà thường dùng những từ hạch sách với con cái, những từ mà rất nhiều các bậc cha mẹ hay dùng để chì chiết con mỗi khi con cái làm sai điều gì đó. Vô tình những từ ngữ không hay, thô tục đó đã khiến lũ trẻ tổn thương và bất cần.

Đừng nghĩ rằng, nói với trẻ con thì có thể nói gì thì nói, vì chúng nhỏ, chẳng biết gì, vì chúng nhỏ nên chẳng thể phản ứng lại.

Người mẹ cần nhất là nghệ thuật nói chuyện với con để chúng tin tưởng, tâm sự những điều ưu tư, kể chuyện trường lớp, để chúng tin và trở về nhà khi làm sai điều gì đó, để có cảm giác nhận được sự bao bọc từ cha mẹ, nhận lỗi và sửa chữa sai lầm.

Những câu nói hàng ngày với con

1. Cám ơn con! Chẳng mất gì khi bạn nói điều này, nó khiến cho các con cảm thấy mình có ích với ba mẹ, cảm thấy giá trị của bản thân. Bạn có thể cảm ơn con khi con giúp bạn làm việc nhà, thậm chí khi con xới cơm giúp.

2. Nói cho mẹ biết nhé! Điều này biểu lộ thái độ lắng nghe cầu thị của bạn đối với mọi vấn đề trong cuộc sống của con chứ không phải là những bài giáo điều, nhiều lời nhưng đọng lại trong đầu các con rất ít.
Mẹ biết khích lệ thì con ngoan, Làm mẹ, noi chuyen voi con, lam me, day con, nuoi con, cham con, giao tiep,tre vi thanh nien, nuoi duong long tu tin, the hien tinh yeu, cha mẹ, con cai
Không phải nói với con thế nào cũng được
(Ảnh minh họa)

3. Con có thể làm được mà. Khuyến khích sự tự tin ở con vô cùng quan trọng trong quá trình phát triển nhân cách, trí tuệ. Chỉ có tự tin, các con mới dám bộc lộ bản thân trước mọi người, dám phát biểu về vấn đề ở trên lớp, dám đứng trước đám đông… Đó là kĩ năng vô cùng cần thiết cho sự trưởng thành, là cơ sở để giúp các con chiếm được cảm tình của mọi người.

4. Mẹ có thể giúp được gì cho con không? Điều này thể hiện bạn luôn quan tâm tới cuộc sống của trẻ và sẵn sàng giúp đỡ nếu trẻ có khúc mắc đâu đó.

5. Một chiếc ôm thì sao nhỉ? Điều này làm tăng tình cảm, sự gắn bó thân thiết giữa bạn và trẻ, những người trong gia đình. Việc thường xuyên ôm con vào lòng sẽ giúp cho con bạn cảm nhận được tình yêu thương mà bạn dành cho chúng. Đối với những trẻ lớn hơn, chúng thường ngại ngần khi bạn ôm chúng trước mặt mọi người. Bạn nên thể hiện kín đáo bằng cách đặt nhẹ tay lên vai, nhất là đối với trẻ vị thành niên nam.

6. Con làm tốt đấy! Câu nói này khuyến khích trẻ rất nhiều vì đối với chúng, bạn chính là thế giới, là tất cả, là người mà chúng ngưỡng mộ, chúng rất thích được bạn khen. Những lời khen đúng chỗ sẽ giúp các con tôn trọng bản thân hơn, tự tin hơn.

7. Đã đến lúc… Đi ngủ rồi, học bài rồi, tắt ti vi rồi đấy… Trẻ cần hình thành thói quen hoạt động đúng giờ. Không để trẻ sống bừa bãi, không có kỉ luật nào cả. Chúng sẽ hư khi lớn lên.

8. Mẹ yêu con! Tất cả mọi người trên thế gian này đều cần tình yêu và cảm giác được che chở bởi những người thân yêu. Bạn cần biểu đạt tình yêu của bạn với con và gia đình bằng những lời nói cụ thể. Không nên giấu kín trong lòng.

Mẹ biết khích lệ thì con ngoan, Làm mẹ, noi chuyen voi con, lam me, day con, nuoi con, cham con, giao tiep,tre vi thanh nien, nuoi duong long tu tin, the hien tinh yeu, cha mẹ, con cai
Con sẽ cảm thấy tự tin hơn nếu được cha mẹ khen
(Ảnh minh họa)

Trong những trường hợp đặc biệt

1. Mẹ xin lỗi! Giống như câu nói cám ơn của bạn trong ngày, câu xin lỗi cũng rất quan trọng vì nó cho thấy bạn tôn trọng trẻ. Thừa nhận lỗi lầm của bạn như muộn đón con ở trường, không đưa con đi xem phim được mặc dù đã hẹn trước…

2. Không! Câu nói này khá quan trọng. Đừng bao giờ ngại sử dụng nó bởi vì bạn cần đặt ra giới hạn cho trẻ. Không yêu chiều con quá mức tới lúc nào đó, chúng sẽ không biết giới hạn là gì và chúng sẽ có những đòi hỏi tai quái. Bạn cần sử dụng từ “không” thực sự kiên quyết. Không phủ định hoàn toàn mà đưa cho trẻ những lựa chọn khác nhau.

3. Thế là đủ rồi! “Con xem đủ tivi rồi đấy!”. Đặt ra giới hạn này cho con giúp chúng biết kiểm soát được bản thân.

4. Con cảm thấy việc này như thế nào? Trẻ sẽ bất ngờ khi thấy bạn hỏi vậy vì chúng cảm thấy ý kiến của chúng cũng quan trọng và trở nên người lớn hơn.

5. Con có thể nghĩ cách khác? Khi trẻ “bí” trong một bài toán hoặc một vấn đề gì đó, bạn nên gợi ý cho trẻ tìm cách khác. Không cái gì là không có lời giải cả.

Hi vọng, với những bí quyết trên, bạn sẽ trở thành một người mẹ tuyệt vời với gia đình yên ấm, hạnh phúc, con ngoan, học giỏi.
Theo Eva

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

Những điều mẹ dạy con

… biết đi chợ, biết lên danh sách các món cho bữa ăn, biết so sánh giá cả và tiết kiệm được thời gian cùng với tiền bạc.
… sao cho con hiểu rằng, nấu ăn và làm bánh sẽ thích thú hơn là chỉ mở đồ hộp và thức ăn bán sẵn.
… biết phân loại đồ giặt, đồ có màu và đồ không phai màu, giặt theo loại vải và hướng dẫn sử dụng trên quần áo.
… chạy theo thời trang không phải là một cách khôn ngoan mà con cần biết sử dụng bàn là để ủi quần áo trước khi đến một buổi phỏng vấn hay lớp học mới, những dịp quan trọng.
… biết chăm sóc cây cối. Đây là cách tốt nhất, dễ nhất, rẻ nhất để dạy con tính trách nhiệm.
… biết làm thế nào để thay săm xe để khi con có bị thủng xe thì con biết phải làm thế nào.
… biết lái xe và có trách nhiệm với bản thân mình, không uống rượu khi lái xe thậm chí khi con chỉ ngồi ghế sau.
… biết tiết kiệm tiền để mua sách nếu như con thường xuyên không đến được thư viện.
Mẹ dạy con 40 điều LÀM NGƯỜI, Làm mẹ, dạy con, kĩ năng sống, tiền bạc, thời trang, nụ cười, lòng tốt
Mẹ sẽ dạy con những thứ cần thiết...
… biết làm thế nào để thay dầu của xe, sửa gương hay bóng đèn xe bị hỏng. Con sẽ đỡ mất thời gian loay hoay bên vệ đường.
… biết đọc bảng hướng dẫn các chuyến xe buýt, xe điện nếu con không ngồi xe của bố mẹ, không đi xe riêng.
… có thể có được những thời gian vui vẻ, hữu ích khi cố gắng làm một chiếc chuồng chim, một con tàu thủy hoặc một cái ghế đẩu…
… biết thắt và cởi neo tàu, đẩy xe ra khỏi vũng lầy.
… biết tổ chức một bữa tiệc trong những dịp đặc biệt với thực đơn phong phú nhưng lại tiết kiệm.
… sự quan trọng cần phải đọc kĩ hướng dẫn sử dụng và thông số dinh dưỡng khi mua thực phẩm.
… làm thế nào để khâu viền quần, đơm cúc và mạng quần áo.
… làm thế nào để đánh máy tính bằng hai tay.
… có khái niệm về lời lãi.
… cách tạo một tài khoản hiệu quả giúp con sống theo cách của con và thường xuyên con tăng được giá trị của tài khoản đó lên.
… cách đọc bản đồ và dùng com-pa.
… làm thế nào để giữ ấm qua một đêm lạnh ngoài trời.
Mẹ dạy con 40 điều LÀM NGƯỜI, Làm mẹ, dạy con, kĩ năng sống, tiền bạc, thời trang, nụ cười, lòng tốt
... để tận hưởng cuộc sống...
… làm thế nào để bơi và sải chân trong nước. Đây là các kĩ năng có thể cứu sống cuộc đời con khi có thiên tai.
… rằng, con sẽ được hạnh phúc nếu con lựa chọn trở thành người hạnh phúc.
… một nụ cười là điều đơn giản nhất nhưng đôi khi con có thể làm sáng bừng cả một ngày của người khác.
… lòng trắc ẩn với những người không may mắn. Con cần thực sự hiểu và đồng cảm với nỗi đau của người khác. Hơn nữa, con cần làm cho họ bớt đi nỗi đau và mang lại hi vọng cho họ.
… không có gì hơn là đánh giá con người qua bề ngoài bằng cách cư xử lịch sự. Mẹ sẽ tự hào về con nếu con biết nói làm ơn, cám ơn, xin lỗi…
… con hãy học cách lắng nghe mà không chỉ trích, con hãy học cách đừng chăm chăm phê bình người khác mà hãy cùng họ giải quyết lỗi lầm, khắc phục hậu quả. Đó là cách tốt nhất để con cư xử với bạn bè và đồng nghiệp.
… con hãy tôn trọng những người lớn tuổi hơn con.
… con hãy tận hưởng cuộc sống của con với những gì con có chứ đừng tốn thời gian vào những gì con không có.
Mẹ dạy con 40 điều LÀM NGƯỜI, Làm mẹ, dạy con, kĩ năng sống, tiền bạc, thời trang, nụ cười, lòng tốt
... để con có thể đi mà không cần mẹ dắt nữa.
… con hãy biết rằng, không ai biết hết mọi thứ về tất cả mọi thứ. Vì thế con đừng giấu dốt.
… con làm sai, hãy nghĩ, đó là một cách học.
… con hãy nhường đường cho người mù vì đối với họ, con đường ít phương tiện là điều hạnh phúc nhất.
… không ai có thể tận tâm với đồng tiền của chính bản thân bằng chính bản thân họ nhưng đừng bỏ qua những lời khuyên hữu ích, chân tình.
… con biết không, mỗi người trên thế giới này đều cố gắng làm việc tốt nhất với kiến thức mà họ có. Vì thế, khi khó khăn, con đừng nản chí.
… đừng quá nghi ngờ những điều con nhìn thấy. Nếu một ai quá tốt thì hãy để họ luôn tốt trong mắt con.
… hãy thể hiện bằng ngôn ngữ ý tưởng của con trong tương lai vì nếu để trong lòng hẳn con sẽ bứt rứt, khó chịu.
… bạn bè có thể có hoặc không, có thể đến rồi đi nhưng gia đình ta mới luôn ở bên cạnh con. Mãi mãi…
… gia đình mình sẽ tốt hơn, hạnh phúc hơn nếu cùng nhau hợp lực.
… cuộc sống thật ngắn ngủi và con hãy làm cho mỗi ngày của con thật ý nghĩa. Con có thể làm bất cứ điều gì khiến con cười, con cảm thấy sống chứ không tồn tại.
… và cuối cùng, con hãy nhớ rằng, cuộc sống là một chuyến hành trình thú vị và hãy khám phá nó với tâm hồn của con.
Mình đã dạy con những thứ trên, mỗi ngày một ít. Mình hi vọng sẽ mang lại những điều tốt nhất cho con như cha mẹ mình từng làm. Và có lẽ các mẹ khác cũng sẽ nghĩ như mình, hãy cho các con một hành trang đủ đầy để con có thể bước đi trên cuộc đời mà không cần mẹ dắt nữa…

Theo eva

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Dạy con biết yêu thương

“Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn”, người mẹ nào cũng sẵn sàng hy sinh cả cuộc đời vì con. Nhưng yêu như thế nào là đủ và đúng cách, đó là cả một nghệ thuật.

Khi trẻ ở vị trí độc tôn

Tới giờ ăn, T. chín tuổi cằn nhằn: Tại sao mẹ nấu đồ ăn không hợp ý con! Mẹ biết con ghét cá lắm mà!” Mặc dù mẹ năn nỉ, cô bé vẫn dậm chân la hét. Cuối cùng người mẹ đành lên xe đi mua gà rán đền bù cho món ăn nấu không hợp khẩu vị bé!

Một câu chuyện khác: Mẹ H. kinh doanh sạp vải ở chợ, bận rộn từ sáng sớm đến chiều. Ở nhà, dù có hai cô con gái sinh đôi ở tuổi 14 nhưng mọi việc bếp núc, nhà cửa đều đè nặng lên vai mẹ. Mong muốn cho con ăn học đến nơi đến chốn để tương lai hai con sáng sủa hơn mình, người mẹ rất cưng chiều con, chỉ mong con học hành tử tế.
Niềm vui lớn nhất của ba mẹ là tình yêu thương và quý trọng của con.
Ảnh minh họa
Đến lúc công việc làm ăn không còn sáng sủa bởi cơn “bão giá”, mọi chi phí tăng quá cao nên người mẹ đành nhắc nhở con cố gắng tiết kiệm. Cứ ngỡ hai cô con gái đã lớn biết cảm thông với mẹ, nào ngờ đâu chúng cằn nhằn, oán trách là “mẹ không thương con”. Không chỉ vậy, theo như tâm sự của người mẹ, hai cô con gái còn gây áp lực: “Nếu mẹ không cho con tiền, làm cho con mất mặt vì thua bạn bè thì con nghỉ học!”

Khi con “nổi cơn”, nhiều phụ huynh rơi vào tình huống không đáp ứng con thì thấy tội nghiệp, thấy mình có lỗi vì đã làm con ăn uống không ngon, vì sợ con thua sút bạn bè. Do vậy, họ có tâm lý cái gì có thể chiều được thì “nhượng bước”. Dần dần, đứa trẻ trở nên ương bướng, ích kỷ, không biết chia sẻ, không biết quan tâm đến cha mẹ, người thân.

Từ biết ơn đến vị tha

Dạy con biết yêu thương chính là dạy trẻ biết cảm nhận được tình cảm của cha mẹ, những vui buồn của cha mẹ để từ đó biết chung vai sẻ chia trách nhiệm gia đình. Nếu trẻ chỉ biết đòi hỏi, yêu cầu thoả mãn những thói quen hưởng thụ, dễ nảy sinh thói ích kỷ. Dạy con sống có trách nhiệm, biết yêu quý những thành quả lao động, không dựa dẫm ỷ lại vào sự bảo hộ của cha mẹ là cách giúp trẻ tự tin đi trên đôi chân mình.

Có một câu chuyện liên quan: M. là con trai duy nhất, niềm an ủi sau khi ly hôn của mẹ, vì vậy mẹ M. đáp ứng mọi yêu cầu mua sắm của con. Vậy mà đến năm học lớp 9, M. làm cho mẹ dở sống dở chết khi bỏ nhà đi bụi với nhóm bạn. Sau hai lần làm mẹ khóc hết nước mắt, bỏ công ăn việc làm theo bắt con về, năn nỉ, van xin... lần ra đi thứ ba, người con để lại bức thư tuyệt tình: Con thích sống tự do, vì vậy mẹ phải để cho con có quyền lựa chọn, đừng làm phiền con nữa!” 

Đối với người mẹ, nỗi đau lớn nhất là khi đứa con không còn cần tình yêu thương của mình. Vậy mà để trả ơn mẹ, đứa con đã để lại một nỗi đau không dễ gì quên. Tuy nhiên, câu chuyện cũng cho thấy lo cho con vật chất đầy đủ thôi chưa đủ mà còn phải tìm hiểu, chia sẻ với con về đời sống tinh thần.

Khi biết yêu thương, trẻ sẽ hiểu được chân giá trị của việc cho và nhận, chứ không nhỏ nhen ích kỷ chỉ biết đòi hỏi một phía. Trẻ sẽ biết thể hiện sự quan tâm đối với cha mẹ, biết tự tạo những niềm vui, hạnh phúc cho gia đình bằng những nỗ lực của bản thân. Trẻ sẽ biết dừng đúng vạch để không bị lôi cuốn bởi những cám dỗ và vì trách nhiệm, sự hiếu thảo đối với cha mẹ, biết tự kiềm chế để không vướng vào những cạm bẫy.

Lòng biết ơn được xem như một giá trị đạo đức, là một phẩm chất rất cần được giáo dục cho trẻ. Khi có được phẩm cách này, trẻ sẽ biết yêu quý gia đình, biết trân trọng công lao của cha mẹ, đồng thời sẽ có được lòng vị tha, nhân hậu trong các quan hệ ứng xử giữa người với người.

Những bài học về lòng biết ơn có rất nhiều trong sách vở, đó là những câu ca dao, thành ngữ trẻ thuộc làu làu, đọc vanh vách, như: Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”… nhưng từ hiểu biết cho đến vận dụng được trong cuộc sống như những kỹ năng ứng xử của bản thân, vẫn còn là một khoảng cách. Chính cha mẹ phải là người vun đắp, bồi dưỡng tâm hồn trẻ bằng cách tạo môi trường cho trẻ thể hiện lòng biết ơn từ trong gia đình.

Cha mẹ làm phong phú kinh nghiệm sống cho con qua việc giáo dục trẻ những hành vi giao tiếp hàng ngày, biết cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ, biết tỏ bày tấm lòng của mình đối với người xung quanh. Vào những ngày lễ 8/3, 20/11, sinh nhật của người thân... khi trẻ tặng một món quà, một lời chúc, trẻ phải biết gửi gắm tình cảm và sự chân thành của mình, chứ không phải chỉ làm theo hình thức.

Hình thành cho con lòng biết ơn có nghĩa là cha mẹ đã trang bị cho con những tính cách cốt yếu như sự hiếu thảo, lòng nhân hậu, tinh thần trách nhiệm cao... để trẻ sống không vô cảm.
Theo Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Mỹ Linh
 SGTT

Hãy nghe con nói!

Khi biết tin con thi trượt vào trường chuyên, bố mẹ Minh chỉ biết nhiếc móc mà không hề hiểu cho tâm trạng cũng đang rất đau khổ của cậu con trai.

Bất kể những người làm cha làm mẹ nào cũng vô cùng yêu thương con cái, và muốn thể hiện tình yêu thương với con mình, nhưng rất nhiều những ông bố bà mẹ vẫn không thể nào nhận được sự tin tưởng, đồng cảm của chính con cái mình.

Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Tâm chia sẻ rằng, để tìm được sự đồng cảm giữa cha mẹ và con cái đương nhiên đòi hỏi sự hợp tác từ cả hai phía. Tuy nhiên, việc yêu cầu trẻ phải hiểu những mong muốn, những kì vọng của cha mẹ đằng sau những điều cha mẹ bắt con phải thực hiện là điều rất khó, vì chúng chưa ở tuổi của cha mẹ làm sao hiểu được suy nghĩ của người lớn cũng chưa từng có con để hiểu được nỗi lòng của những người làm cha mẹ. Ngược lại cha mẹ phải đặt mình vào vị trí của con, cũng như điều kiện xã hội hiện tại để suy xét mọi việc sao cho hợp tình hợp lý.
Thạc sĩ còn khuyến cáo: “Không bao giờ áp đặt con trẻ vào khuôn khổ xã hội mà trước đó mình đã sống”.

Bà chia sẻ về chuyện có một cậu học sinh lớp chín tên Minh, đang sống tại Hà Nội gọi điện đến trung tâm tư vấn tâm sự về việc bố mẹ cứ hễ động đến chuyện gì cũng lôi mấy chuyện ngày xưa ra để “răn dạy” cũng như than thở và trách mắng. Sáng đi học không kịp ăn sáng, kêu đói thì bố nói: “Ngày xưa tao đi bộ cả chục cây số đi học mà trong bụng không có cái gì cũng có chết đâu”, không may bị điểm kém thì lại trách: “Bây giờ bọn mày sướng quá nên dở chứng rửng mỡ, chỉ lo chơi bời. Hồi bằng tuổi mày tao không có cái gì mà ăn, mà chơi, không có mạng mà chat chit, điện tử, tao còn học hành tử tế hơn”…
Minh kể cứ ngày nào cũng phải nghe đi nghe lại những điệp khúc ấy khiến cậu cảm thấy ức chế vô cùng. Cậu bé than thở: “Sao bố mẹ không thử đặt mình vào vị trí của cháu bây giờ”.
Hay như chuyện của Hoàng Anh Tuấn (Hà Đông - Hà Nội) thì kể câu chuyện về việc không khí gia đình bao trùm sự căng thẳng khi cậu thi trượt vào trường chuyên. “Biết việc thi trượt sẽ làm bố mẹ rất thất vọng nên cháu không dám khóc vì sợ bố mẹ sẽ càng thêm buồn và lo lắng”, nhưng người mẹ lại không hề hiểu cho tâm trạng đó của Tuấn mà chỉ biết mắng nhiếc: “Mày trượt mà không biết nhục à mà còn cứ trơ mặt ra đấy”, bố cũng nói: “Nhục lắm con ạ, bạn bè thì đỗ hết trường chuyên này, lớp chọn kia, mày không biết xấu hổ à? Sau này ra đường thì chỉ biết cúi mặt mà đi thôi…”. Thạc sĩ Nguyễn Thị Tâm kể rằng, cậu bé vừa khóc vừa nói: “Bố mẹ không thể hiểu rằng cháu đã khóc nhiều như thế nào trong đêm khi chỉ còn lại một mình”.

Đứng trước những trường hợp này, Thạc sĩ nói thêm: “Với cuộc sống hiện đại hiện nay, gia đình đang phải đối mặt một cách gay gắt với rất nhiều thử thách đòi hỏi cha mẹ cần phải nhìn lại chính mình, nhận xét đánh giá con cái dưới nhiều góc độ trên cơ sở của sự hiểu biết. Không thể lấy quyền làm cha mẹ để lấn áp con cái làm theo mà cần phải nhẫn nại, lắng nghe những tâm tư tình cảm và nguyện vọng của con cái mình”.

Bà Nguyễn Thị Lan Minh chuyên viên cao cấp, trưởng ban truyền thông hội bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam cho biết: “Các em rất nhạy cảm và suy nghĩ hành động hết sức bồng bột. Những mâu thuẫn nhỏ với cha mẹ, bạn bè, thầy cô cũng làm các em dễ mất tinh thân, thậm chí có em đã nghĩ đến chuyện nhảy lầu, nhảy sông tự tử… Đặc biệt các em luôn có xu hướng khẳng định cái tôi của mình, muốn tỏ ra mình là “người lớn” chứ không còn bé bỏng dại khờ như cha mẹ vẫn nghĩ”.

Các chuyên gia khẳng định rằng cha mẹ đáng lẽ phải là những người bạn đầu tiên và tin cậy nhất của con cái nhưng hiện nay nhiều ông bố bà mẹ lại luôn chỉ biết tìm cách áp đặt con cái theo những gì họ muốn. Dù nói với con rằng “bố mẹ làm thế chỉ vì muốn tốt cho con”, nhưng thật ra chỉ để thỏa mãn sự ích kỉ của chính họ đồng thời càng thể hiện họ chưa chịu lắng nghe con cái mình. Chính bởi vậy nhiều trẻ do không được lắng nghe và thấu hiểu nên các em rơi vào trạng thái ức chế, dẫn đến sa ngã.
Theo PLXH

Đừng mềm lòng trước những yêu sách của con

    Thương con không thể đánh đồng với cách nuông chiều con vô lối và đáp ứng mọi đòi hỏi của con! 

    Tôi có hai con, một trai lên mười và một gái vừa tròn bảy. Các con tôi cũng thích xem phim hoạt hình, thích các trò chơi trong phim, thích truyện tranh… như các bạn đồng trang lứa. Nhưng từ thích đến việc các con có các thứ đồ chơi đó như chúng bạn là một khoảng cách.

    Hằng ngày, ngoài giờ học ở trường, về nhà hai con tôi có một khoảng thời gian nhỏ để xem truyền hình. Nhưng tôi quan niệm truyền hình chỉ là một kênh giải trí thụ động nên không bao giờ khoán trắng con cho chiếc tivi.

    Buổi sáng cuối tuần, tôi cho con tham gia sinh hoạt thường xuyên tại đội nhóm trẻ em và thanh thiếu niên ở công viên Tao Đàn.

Đừng mềm lòng trước yêu sách của con, Dạy con, Làm mẹ, day con ngoan, day be ngoan, day tre ngoan, nghiem khac khi day con, day con nghiem khac, dung mem long truoc yeu sach cua con
Hãy bước bên con như một người bạn cảm thông nhưng phải nghiêm khắc với con. (Ảnh minh họa).

    Buổi chiều, tôi đưa con đi bơi hoặc chơi các đồ chơi tự chế ở nhà. Con trai thì ba đã sắm cho bộ đồ nghề thợ mộc, kềm cắt, dao bào, gỗ gộc đủ cả. Con gái thì có tranh tô màu, giấy xếp hình, đất nặn, nồi niêu xoong chảo bằng đất nung… (dĩ nhiên là khi con chơi luôn trong tầm ngắm của mẹ).
Buổi tối, sau khi tự học và làm các bài tập về nhà, các con có thể đọc sách văn học thiếu nhi, sách khoa học mà con yêu thích rồi đi ngủ.

Thỉnh thoảng các cháu cũng xin mẹ mua cho một món đồ chơi như yoyo hay rôbốt trái cây như các bạn trong trường học… nhưng tôi thường lắc đầu dứt khoát và tôi không thấy có gì phải “tội nghiệp” con ở đây.

    Tôi thường nói: “Con hãy nhìn chung quanh mình xem, có nhiều bạn nhỏ và các cụ già đang đi ăn xin ngoài đường, đói khát rất cần một miếng ăn… trong khi có nhiều đứa trẻ cứ đòi hỏi ba mẹ cho tiền để mua đồ chơi, chơi tí rồi vứt". Thế là thay vì cho tiền con mua đồ chơi, tôi khuyến khích con tận tay giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh. Mỗi năm gia đình tôi đóng góp những đồ dùng hay đồ chơi của con cho các tổ chức xã hội để làm công tác từ thiện. Tôi tin, khi cha mẹ định hướng và hành động vì cái tâm hướng thiện, con trẻ sẽ học được nhiều điều.

    Tôi cho rằng sự nghiêm khắc, cứng rắn của người mẹ trước bao vấn nạn trong xã hội mà con trẻ phải đối mặt hằng ngày không chỉ đơn giản là phim hoạt hình hay game online… sẽ khiến con trẻ chùn bước trước mọi yêu sách. Thương con không thể đánh đồng với cách nuông chiều con vô lối và đáp ứng mọi đòi hỏi của con. Tôi bước bên con như một người bạn cảm thông, nhưng ánh mắt tôi nhìn con đi sẽ là ánh nhìn của một người mẹ nghiêm khắc mà tha thiết yêu thương.

Theo Eva

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

Cách tốt nhất dạy con không nói dối

    Một trong những khó khăn nhất trong cuộc sống khi nuôi dạy con cái là khi chúng ta nhận biết rằng con em của chúng ta đang nói dối.


    Bất kể một đứa trẻ dù lớn dù nhỏ đều có khả năng tạo lập cho mình thói quen nói dối. Điều này đôi khi khiến các bậc cha mẹ nghĩ rằng con mình thật là bất trị. Đây cũng là một trong những thách thức lớn nhất đối với các bậc cha mẹ trong việc nuôi dạy con cái. Dưới đây là một số cách tốt nhất để dạy một đứa trẻ không nói dối.

1. Ngừng đặt câu hỏi nếu đã biết câu trả lời của con

Bạn đã yêu cầu con của bạn dọn gọn gang căn phòng của trẻ và bạn cũng rất biết chắc rằng con mình đã không làm điều đó. Khi đó cha mẹ thường có xu hướng đặt câu hỏi cho con: "Con đã hoàn thành việc dọn dẹp phòng mình chưa?". Và chắc chắn rằng với thái độ gay gắt của cha mẹ, con sẽ nói dối. Do đó thay vì đặt câu hỏi khi biết con chưa thực hiện điều gì đó, cha mẹ hãy nói: "Con hãy dọn phòng để khi mẹ trông thấy, nó không còn bừa bộn thế này".

2. Hãy cho rằng một lời nói dối sẽ làm tổn thương người

Đây là trách nhiệm của cha mẹ khi nuôi dạy con cái. Cha mẹ hãy nói với con rằng con sẽ làm tổn thương một ai đó khi con nói dối. Hãy kể cho con nghe một câu chuyện nào đó có nội dung xoay việc quanh ảnh hưởng xấu khi lừa dối người khác để con tự cảm nhận như thế nào xấu, từ đó trẻ sẽ nhận ra rằng nói dối sẽ làm tổn thương người khác và tránh làm điều đó.

3. Tránh những hình phạt

    Bạn có chắc chắn rằng con bạn sẽ không nói dối chỉ bởi vì bạn sẽ trừng phạt con? Nếu có thì cố gắng tìm ra một cách tốt hơn để kỷ luật trẻ thay cho hình phạt. Hãy nói chuyện với con về lý do tại sao nói dối là điều không tốt hoặc mọi người sẽ đối xử với những người nói dối như thế nào. Từ bài học đó, trẻ sẽ biết rằng mình không nên nói dối.

4. Có phần thưởng cho con khi nói sự thật

     Nếu con bạn đã từng nhiều lần nói dối, khi con nói sự thật cha mẹ hãy khuyến khích con bằng việc khen thưởng. Phần thưởng không nhất thiết phải là đồ chơi, nó có thể một đơn giản chỉ là một câu khen ngợi hoặc thốt lên: "Wow, đây là cách cư xử rất tốt". Điều này chắc chắn sẽ làm cho con cảm thấy tự hào và tiếp tục làm như vậy về sau.

5. Không ép buộc con phải thú nhận

Một sai lầm lớn mà nhiều bậc cha mẹ mắc phải là buộc trẻ em phải thú nhận bằng được khi phát hiện ra con nói dối. Cha mẹ nên biết rằng khi bắt ép trẻ làm như vậy, trẻ có xu hướng nói dối nhiều hơn chứ không phải thú nhận hay nói cho cha mẹ chính xác những gì đã xảy ra. Cha mẹ chỉ cần nói với con rằng mình biết những gì đã xảy ra và sẽ chờ đợi, cho con cơ hội để tự nói ra.

6. Cô lập trẻ

     Khi phát hiện ra con nói dối, cha mẹ hãy lợi dụng mối quan hệ của con hoặc những lúc con đang chơi với những trẻ khác, hãy gọi con lại ngồi gần bên cạnh và hỏi con về sự việc và khẳng định với con chỉ khi con nói rõ mọi việc thì mới được chơi tiếp với các bạn. Chắc chắn khi thấy các bạn vui đùa bên ngoài còn mình phải ngồi một chỗ vì tội nói dối, con sẽ nhận thấy rằng mình không nên nói dối trong mọi tình huống nếu không muốn bị cô lập.

7. Hãy là tấm gương cho con

    Điều này có vẻ là “khắc nghiệt” với các bậc phụ huynh, nhưng sự thật là trẻ học mọi điều từ phía người lớn. Đôi khi người lớn cứ nghĩ rằng một lời nói dối vô hại sẽ không vấn đề gì, tuy nhiên chính điều đó lại vô tình tạo cơ hội để trẻ tiếp nhận, học tập điều đó từ cha mẹ. Bởi trẻ luôn quan sát, theo dõi những hành động, cử chỉ, lời nói của người lớn và học tập khi chúng thấy “hay ho” và chúng không nhận thức được rằng điều đó là không nên. Do đó, nếu muốn con không bao giờ nói dối, cha mẹ hãy là người làm gương cho con.

Theo Afamily

10 sai lầm khi dạy con

    Không ai bỗng dưng trở thành những ông bố bà mẹ tốt. Làm cha mẹ cũng cần phải học. Có những bài học được rút ra từ chính những sai lầm.

1. Không giữ được bình tĩnh

Mặc dù những hành động của con có thể làm bạn tức điên, nhưng không bao giờ được phép dạy con khi đang cáu giận. Quát mắng, chửi thề, mất tự chủ khi dạy con sẽ khuyến khích những hành vi không tốt của con trong quan hệ với bạn bè, gia đình như: La hét, cáu giận, bạo lực. Thay vào đó, hãy dành thời gian tĩnh tâm lại. Khi nào đã cảm thấy thật sự bình tĩnh, hãy thẳng thắn, ôn tồn nói chuyện với con. Lời nói của cha lúc đó sẽ có sức nặng.

2. Trừng phạt thể xác

Đánh con không giải quyết được vấn đề. Con bạn sẽ hiểu rằng người ta có thể giải quyết mâu thuẫn bằng vũ lực. Hãy nhớ rằng bạn đang dạy con chứ không phải thực thi quyền lực với con.

3. Mâu thuẫn

Cùng một hành vi của con những bạn lại thể hiện hai thái độ khác nhau với hai cách xử lý khác nhau khiến con cảm thấy khó hiểu và không “tâm phục khẩu phục”.

Nếu có một lần bạn cười khi con nói bậy, lần khác bạn lại mắng và áp dụng hình thức kỉ luật, con sẽ không hiểu được thế nào là đúng. Tốt nhất bạn nên đặt ra các quy tắc và cùng con thực hiện nghiêm chỉnh các quy tắc đó.

4. Hối lộ con

Nếu bạn hứa hẹn cho con một phần thưởng khi hướng dẫn con làm theo lời chỉ dẫn của mình, con bạn sẽ nghĩ rằng cứ làm sai đi, rồi sửa lại nhất định sẽ được phần thưởng. Trong khi mong muốn của cha mẹ là muốn con hành động đúng ngay từ lần đầu tiên.

5. Phạt không đúng tội

Khi con vô tình đánh vỡ một đồ vật gì đó trong nhà, bạn mắng mỏ và đánh đòn sẽ khiến con nghĩ rằng cha mẹ quý đồ vật hơn quý mình. Khi con buồn bực mà đập vỡ đồ chơi, mắng mỏ không giải quyết được vấn đề gì cả. Hãy yêu cầu con tiết kiệm tiền để mua đồ chơi mới.

6. Chống lại mẹ

Điều quan trọng là cha mẹ phải thống nhất trong cách dạy con. Nếu cứ khi mẹ mắng cha chạy lại bênh (hoặc ngược lại), trẻ sẽ vin vào một điểm tựa mà không biết vâng lời. Chính vì thế đừng bao giờ phê phán cách giáo dục của vợ/chồng trước mặt con hoặc trước mặt mọi người. Nếu có điểm nào chưa thống nhất hãy bàn bạc riêng với nhau.

7. Không hiểu rõ vai trò làm cha (mẹ)

Đừng bao giờ cảm thấy bạn đang ép buộc trẻ hay quá khắt khe với trẻ. Bạn là cha mẹ và cha mẹ có nghĩa vụ phải dạy dỗ con vâng lời. Quyết định của bạn mang tính bắt buộc và con có nghĩa vụ phải làm theo. Sau này khi con lớn lên bạn có thể chia sẻ những cảm nghĩ của bạn khi buộc phải làm điều đó. Chắc chắn con bạn sẽ hiểu và cảm ơn bạn.

8. “Chụp mũ” cho con

Đừng có lúc nào cũng chụp mũ cho con kiểu: “Con luôn là đứa vội vàng ẩu thả”, “con thật đãng trí, suốt ngày đánh mất đồ…”. Hãy lắng nghe ý kiến của con trước khi mắng mỏ hay buông lời nhận xét.

9. Thuyết giảng

Khi con làm sai, bạn đừng nói một tràng về lỗi lầm của con cũng như các giá trị mà con cần đạt đến. Chẳng hạn, khi con không làm bài tập về nhà, bạn lên giọng thuyết giảng về các giá trị của giáo dục. Con bạn sẽ không hiểu mục đích cha mẹ nói nhiều vậy để làm gì, và rất dễ nổi cáu. Bạn nên nói chuyện với con theo cách gần gũi, nhẹ nhàng.

10. So sánh với người khác

Đừng bao giờ kích con bằng những kiểu so sánh như: “Sao con cũng có điều kiện học hành như thằng Nam mà lại không đạt được thành tích cao như nó?”, “Sao chị con chơi piano giỏi thế mà con lại không bằng một nửa của chị?”… Những kiểu so sánh “khiêu binh khích tướng” như vậy gần như không có tác dụng mà còn làm cho trẻ mặc cảm, tự ti, ghen tị và phá vỡ mối quan hệ của con với người được so sánh.

Theo Fatherhood