Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Đừng mềm lòng trước những yêu sách của con

    Thương con không thể đánh đồng với cách nuông chiều con vô lối và đáp ứng mọi đòi hỏi của con! 

    Tôi có hai con, một trai lên mười và một gái vừa tròn bảy. Các con tôi cũng thích xem phim hoạt hình, thích các trò chơi trong phim, thích truyện tranh… như các bạn đồng trang lứa. Nhưng từ thích đến việc các con có các thứ đồ chơi đó như chúng bạn là một khoảng cách.

    Hằng ngày, ngoài giờ học ở trường, về nhà hai con tôi có một khoảng thời gian nhỏ để xem truyền hình. Nhưng tôi quan niệm truyền hình chỉ là một kênh giải trí thụ động nên không bao giờ khoán trắng con cho chiếc tivi.

    Buổi sáng cuối tuần, tôi cho con tham gia sinh hoạt thường xuyên tại đội nhóm trẻ em và thanh thiếu niên ở công viên Tao Đàn.

Đừng mềm lòng trước yêu sách của con, Dạy con, Làm mẹ, day con ngoan, day be ngoan, day tre ngoan, nghiem khac khi day con, day con nghiem khac, dung mem long truoc yeu sach cua con
Hãy bước bên con như một người bạn cảm thông nhưng phải nghiêm khắc với con. (Ảnh minh họa).

    Buổi chiều, tôi đưa con đi bơi hoặc chơi các đồ chơi tự chế ở nhà. Con trai thì ba đã sắm cho bộ đồ nghề thợ mộc, kềm cắt, dao bào, gỗ gộc đủ cả. Con gái thì có tranh tô màu, giấy xếp hình, đất nặn, nồi niêu xoong chảo bằng đất nung… (dĩ nhiên là khi con chơi luôn trong tầm ngắm của mẹ).
Buổi tối, sau khi tự học và làm các bài tập về nhà, các con có thể đọc sách văn học thiếu nhi, sách khoa học mà con yêu thích rồi đi ngủ.

Thỉnh thoảng các cháu cũng xin mẹ mua cho một món đồ chơi như yoyo hay rôbốt trái cây như các bạn trong trường học… nhưng tôi thường lắc đầu dứt khoát và tôi không thấy có gì phải “tội nghiệp” con ở đây.

    Tôi thường nói: “Con hãy nhìn chung quanh mình xem, có nhiều bạn nhỏ và các cụ già đang đi ăn xin ngoài đường, đói khát rất cần một miếng ăn… trong khi có nhiều đứa trẻ cứ đòi hỏi ba mẹ cho tiền để mua đồ chơi, chơi tí rồi vứt". Thế là thay vì cho tiền con mua đồ chơi, tôi khuyến khích con tận tay giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh. Mỗi năm gia đình tôi đóng góp những đồ dùng hay đồ chơi của con cho các tổ chức xã hội để làm công tác từ thiện. Tôi tin, khi cha mẹ định hướng và hành động vì cái tâm hướng thiện, con trẻ sẽ học được nhiều điều.

    Tôi cho rằng sự nghiêm khắc, cứng rắn của người mẹ trước bao vấn nạn trong xã hội mà con trẻ phải đối mặt hằng ngày không chỉ đơn giản là phim hoạt hình hay game online… sẽ khiến con trẻ chùn bước trước mọi yêu sách. Thương con không thể đánh đồng với cách nuông chiều con vô lối và đáp ứng mọi đòi hỏi của con. Tôi bước bên con như một người bạn cảm thông, nhưng ánh mắt tôi nhìn con đi sẽ là ánh nhìn của một người mẹ nghiêm khắc mà tha thiết yêu thương.

Theo Eva

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

Cách tốt nhất dạy con không nói dối

    Một trong những khó khăn nhất trong cuộc sống khi nuôi dạy con cái là khi chúng ta nhận biết rằng con em của chúng ta đang nói dối.


    Bất kể một đứa trẻ dù lớn dù nhỏ đều có khả năng tạo lập cho mình thói quen nói dối. Điều này đôi khi khiến các bậc cha mẹ nghĩ rằng con mình thật là bất trị. Đây cũng là một trong những thách thức lớn nhất đối với các bậc cha mẹ trong việc nuôi dạy con cái. Dưới đây là một số cách tốt nhất để dạy một đứa trẻ không nói dối.

1. Ngừng đặt câu hỏi nếu đã biết câu trả lời của con

Bạn đã yêu cầu con của bạn dọn gọn gang căn phòng của trẻ và bạn cũng rất biết chắc rằng con mình đã không làm điều đó. Khi đó cha mẹ thường có xu hướng đặt câu hỏi cho con: "Con đã hoàn thành việc dọn dẹp phòng mình chưa?". Và chắc chắn rằng với thái độ gay gắt của cha mẹ, con sẽ nói dối. Do đó thay vì đặt câu hỏi khi biết con chưa thực hiện điều gì đó, cha mẹ hãy nói: "Con hãy dọn phòng để khi mẹ trông thấy, nó không còn bừa bộn thế này".

2. Hãy cho rằng một lời nói dối sẽ làm tổn thương người

Đây là trách nhiệm của cha mẹ khi nuôi dạy con cái. Cha mẹ hãy nói với con rằng con sẽ làm tổn thương một ai đó khi con nói dối. Hãy kể cho con nghe một câu chuyện nào đó có nội dung xoay việc quanh ảnh hưởng xấu khi lừa dối người khác để con tự cảm nhận như thế nào xấu, từ đó trẻ sẽ nhận ra rằng nói dối sẽ làm tổn thương người khác và tránh làm điều đó.

3. Tránh những hình phạt

    Bạn có chắc chắn rằng con bạn sẽ không nói dối chỉ bởi vì bạn sẽ trừng phạt con? Nếu có thì cố gắng tìm ra một cách tốt hơn để kỷ luật trẻ thay cho hình phạt. Hãy nói chuyện với con về lý do tại sao nói dối là điều không tốt hoặc mọi người sẽ đối xử với những người nói dối như thế nào. Từ bài học đó, trẻ sẽ biết rằng mình không nên nói dối.

4. Có phần thưởng cho con khi nói sự thật

     Nếu con bạn đã từng nhiều lần nói dối, khi con nói sự thật cha mẹ hãy khuyến khích con bằng việc khen thưởng. Phần thưởng không nhất thiết phải là đồ chơi, nó có thể một đơn giản chỉ là một câu khen ngợi hoặc thốt lên: "Wow, đây là cách cư xử rất tốt". Điều này chắc chắn sẽ làm cho con cảm thấy tự hào và tiếp tục làm như vậy về sau.

5. Không ép buộc con phải thú nhận

Một sai lầm lớn mà nhiều bậc cha mẹ mắc phải là buộc trẻ em phải thú nhận bằng được khi phát hiện ra con nói dối. Cha mẹ nên biết rằng khi bắt ép trẻ làm như vậy, trẻ có xu hướng nói dối nhiều hơn chứ không phải thú nhận hay nói cho cha mẹ chính xác những gì đã xảy ra. Cha mẹ chỉ cần nói với con rằng mình biết những gì đã xảy ra và sẽ chờ đợi, cho con cơ hội để tự nói ra.

6. Cô lập trẻ

     Khi phát hiện ra con nói dối, cha mẹ hãy lợi dụng mối quan hệ của con hoặc những lúc con đang chơi với những trẻ khác, hãy gọi con lại ngồi gần bên cạnh và hỏi con về sự việc và khẳng định với con chỉ khi con nói rõ mọi việc thì mới được chơi tiếp với các bạn. Chắc chắn khi thấy các bạn vui đùa bên ngoài còn mình phải ngồi một chỗ vì tội nói dối, con sẽ nhận thấy rằng mình không nên nói dối trong mọi tình huống nếu không muốn bị cô lập.

7. Hãy là tấm gương cho con

    Điều này có vẻ là “khắc nghiệt” với các bậc phụ huynh, nhưng sự thật là trẻ học mọi điều từ phía người lớn. Đôi khi người lớn cứ nghĩ rằng một lời nói dối vô hại sẽ không vấn đề gì, tuy nhiên chính điều đó lại vô tình tạo cơ hội để trẻ tiếp nhận, học tập điều đó từ cha mẹ. Bởi trẻ luôn quan sát, theo dõi những hành động, cử chỉ, lời nói của người lớn và học tập khi chúng thấy “hay ho” và chúng không nhận thức được rằng điều đó là không nên. Do đó, nếu muốn con không bao giờ nói dối, cha mẹ hãy là người làm gương cho con.

Theo Afamily

10 sai lầm khi dạy con

    Không ai bỗng dưng trở thành những ông bố bà mẹ tốt. Làm cha mẹ cũng cần phải học. Có những bài học được rút ra từ chính những sai lầm.

1. Không giữ được bình tĩnh

Mặc dù những hành động của con có thể làm bạn tức điên, nhưng không bao giờ được phép dạy con khi đang cáu giận. Quát mắng, chửi thề, mất tự chủ khi dạy con sẽ khuyến khích những hành vi không tốt của con trong quan hệ với bạn bè, gia đình như: La hét, cáu giận, bạo lực. Thay vào đó, hãy dành thời gian tĩnh tâm lại. Khi nào đã cảm thấy thật sự bình tĩnh, hãy thẳng thắn, ôn tồn nói chuyện với con. Lời nói của cha lúc đó sẽ có sức nặng.

2. Trừng phạt thể xác

Đánh con không giải quyết được vấn đề. Con bạn sẽ hiểu rằng người ta có thể giải quyết mâu thuẫn bằng vũ lực. Hãy nhớ rằng bạn đang dạy con chứ không phải thực thi quyền lực với con.

3. Mâu thuẫn

Cùng một hành vi của con những bạn lại thể hiện hai thái độ khác nhau với hai cách xử lý khác nhau khiến con cảm thấy khó hiểu và không “tâm phục khẩu phục”.

Nếu có một lần bạn cười khi con nói bậy, lần khác bạn lại mắng và áp dụng hình thức kỉ luật, con sẽ không hiểu được thế nào là đúng. Tốt nhất bạn nên đặt ra các quy tắc và cùng con thực hiện nghiêm chỉnh các quy tắc đó.

4. Hối lộ con

Nếu bạn hứa hẹn cho con một phần thưởng khi hướng dẫn con làm theo lời chỉ dẫn của mình, con bạn sẽ nghĩ rằng cứ làm sai đi, rồi sửa lại nhất định sẽ được phần thưởng. Trong khi mong muốn của cha mẹ là muốn con hành động đúng ngay từ lần đầu tiên.

5. Phạt không đúng tội

Khi con vô tình đánh vỡ một đồ vật gì đó trong nhà, bạn mắng mỏ và đánh đòn sẽ khiến con nghĩ rằng cha mẹ quý đồ vật hơn quý mình. Khi con buồn bực mà đập vỡ đồ chơi, mắng mỏ không giải quyết được vấn đề gì cả. Hãy yêu cầu con tiết kiệm tiền để mua đồ chơi mới.

6. Chống lại mẹ

Điều quan trọng là cha mẹ phải thống nhất trong cách dạy con. Nếu cứ khi mẹ mắng cha chạy lại bênh (hoặc ngược lại), trẻ sẽ vin vào một điểm tựa mà không biết vâng lời. Chính vì thế đừng bao giờ phê phán cách giáo dục của vợ/chồng trước mặt con hoặc trước mặt mọi người. Nếu có điểm nào chưa thống nhất hãy bàn bạc riêng với nhau.

7. Không hiểu rõ vai trò làm cha (mẹ)

Đừng bao giờ cảm thấy bạn đang ép buộc trẻ hay quá khắt khe với trẻ. Bạn là cha mẹ và cha mẹ có nghĩa vụ phải dạy dỗ con vâng lời. Quyết định của bạn mang tính bắt buộc và con có nghĩa vụ phải làm theo. Sau này khi con lớn lên bạn có thể chia sẻ những cảm nghĩ của bạn khi buộc phải làm điều đó. Chắc chắn con bạn sẽ hiểu và cảm ơn bạn.

8. “Chụp mũ” cho con

Đừng có lúc nào cũng chụp mũ cho con kiểu: “Con luôn là đứa vội vàng ẩu thả”, “con thật đãng trí, suốt ngày đánh mất đồ…”. Hãy lắng nghe ý kiến của con trước khi mắng mỏ hay buông lời nhận xét.

9. Thuyết giảng

Khi con làm sai, bạn đừng nói một tràng về lỗi lầm của con cũng như các giá trị mà con cần đạt đến. Chẳng hạn, khi con không làm bài tập về nhà, bạn lên giọng thuyết giảng về các giá trị của giáo dục. Con bạn sẽ không hiểu mục đích cha mẹ nói nhiều vậy để làm gì, và rất dễ nổi cáu. Bạn nên nói chuyện với con theo cách gần gũi, nhẹ nhàng.

10. So sánh với người khác

Đừng bao giờ kích con bằng những kiểu so sánh như: “Sao con cũng có điều kiện học hành như thằng Nam mà lại không đạt được thành tích cao như nó?”, “Sao chị con chơi piano giỏi thế mà con lại không bằng một nửa của chị?”… Những kiểu so sánh “khiêu binh khích tướng” như vậy gần như không có tác dụng mà còn làm cho trẻ mặc cảm, tự ti, ghen tị và phá vỡ mối quan hệ của con với người được so sánh.

Theo Fatherhood

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Bài học đáng nhớ

Thật không may, chúng ta vẫn nhìn thấy những ví dụ hằng ngày về những người không đặt sự trung thực lên hàng ưu tiên

Năm 17 tuổi, Arthur Ashe- người sau này đi vào lịch sử làng quần vợt như một vận động viên vĩ đại- đang chơi trong một giải thi đấu ở West Virginia. Cậu thanh niên Arthur là vận động viên duy nhất người da màu trong cả giải đấu, cho nên, như thường thấy trong các trường hợp kiểu này, cậu không được nhiều người ủng hộ cho lắm, nếu không nói là bị đa số ghét bỏ và phản đối.

Một buổi tối, có một nhóm thanh niên bí mật đập phá một cabin rồi nói rằng chính Arthur là kẻ phá hoại, phải chịu trách nhiệm. Vụ việc này ngay lập tức bị đăng lên báo. Mặc cho Arthur một mực khẳng định sự vô tội của mình, những thanh niên kia vẫn nhất định không chịu thay đổi câu chuyện họ đã dàn dựng. Nhưng điều Arthur lo lắng nhất chính là không biết cha mình sẽ nói và làm gì. Cha của Arthur là một người rất nghiêm khắc và không bao giờ chấp nhận những hành vi tồi tệ.

Cuối cùng, Arthur cũng nhấc điện thoại lên để thực hiện cuộc gọi đáng sợ. Đúng như Arthur đoán, cha của cậu đã đọc báo và biết về vụ phá hoại. Giọng của ông vẫn nghiêm khắc như mọi khi. Nhưng ông chỉ hỏi Arthur đúng một câu:

- Arthur con, tất cả những gì bố muốn biết là… tâm lý con có bị ảnh hưởng bởi việc vớ vẩn này không?

Arthur đáp:

- Dạ không, thưa bố! Con không sao cả!
 
Và cha của Arthur không bao giờ hỏi về chuyện đó nữa.

Ngày hôm ấy, Arthur đã học được rằng, cha mình đã rất nghiêm khắc để buộc mình phải tập thói quen luôn nói sự thật, phải tạo dựng một danh tiếng về sự trung thực. Bởi rồi sẽ có lúc mình cần được tin tưởng vô điều kiện, và sự việc lần này là một trong những lúc như thế. Vì trước đó Arthur đã giành được lòng tin tưởng và tôn trọng của cha mình, nên cậu thanh niên mới 17 tuổi nhưng đã được tin tưởng chắc chắn mà không cần bằng chứng. Kể từ ngày đó, Arthur quyết định sẽ sống một cuộc sống chính trực, dù trong hoàn cảnh nào.

Thật không may, chúng ta vẫn nhìn thấy những ví dụ hằng ngày về những người không đặt sự trung thực lên hàng ưu tiên. Vậy hãy bắt đầu từ chính bản thân mình. Để trở thành một người luôn được biết đến bởi lòng trung thực, bởi quyết tâm luôn hướng tới điều tốt, bởi nỗ lực hằng ngày để có được lòng tin và tôn trọng của người khác, bất kể lứa tuổi và hoàn cảnh sống. Đó là những con người hiểu được tầm quan trọng của tính cách.

Thế giới có thể không cần thêm một huyền thoại. Nhưng thế giới cần bạn như một thành viên đầy tự hào của mình!

Theo HHTO

Thuần phục sư tử

   Ha- li- ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười. Vậy mà giờ đây, chỉ thấy chàng cau có gắt gỏng. không biết làm thế nào, Ha- li- ma đến nhờ một vị giáo sĩ già trong vùng giúp đỡ.

   Vị giáo sĩ râu tóc bạc phơ nhìn vào mắt Ha- li- ma hôi lâu, rồi bảo:

   - Nếu con đem được ba sợi lông bờm của một con sử tử sống về đây, ta sẽ nói cho con bí quyết.

   Nghe vậy, Ha- li- ma sợ toát mồ hôi. nàng trở về vừa đi vừa khóc.

   Nhưng mong muốn hạnh phúc đã giúp nàng tìm ra cách làm quen với chúa sơn lâm. Tối đến, nàng ôm một con cừu non vào rừng. Thấy có mồi, sư tử gầm lên một tiếng, nhảy bổ tới. Ha- li- ma cũng hét lên khiếp đảm rồi ném con cừu xuống đất.
   Mấy ngày liền, tối nào cũng được ăn món thịt cừu ngon lành trong tay Ha- li- ma, sư tử dần dần đổi tính. Nó quen với nàng, có hôm còn cho nàng chải bộ lông bờm sau gáy.

   Một tối, khi sư tử đã no nê, nằm bên chân Ha- li- ma ngoan ngoãn như một con mèo lớn, Ha- li- ma thầm khấn Đức A- la che chở cho nàng, rồi lén nhổ ba sợi lông bờm của nó. Con vật giật mình, chồm dậy. Nhưng bắt gặp ánh mắt dịu hiền của nàng, nó cụp mắt xuống, rồi lẳng lặng bỏ đi.

   Ha- li- ma chạy ngay tới nhà giáo sĩ. Cụ già mỉm cười:

   - Chỉ trong ít ngày, bằng trí thông minh, lòng kiên nhẫn và cử chỉ dịu dàng, con đã thuần phục được một con sư tử hung dữ. Lẽ nào con không làm mềm lòng nổi một người đàn ông vốn yếu đuối hơn sư tử rất nhiều? Con đã nắm được bí quyết  rồi đấy.

Theo Truyện dân gian A- rập

Cát và đá

     
 Câu chuyện kể rằng có hai người bạn đi qua một sa mạc. Sau đó, họ có một cuộc cãi vã, và một người đã tát vào mặt bạn mình. Người bị tát cảm thấy thật đau đớn, nhưng không nói gì, anh ta viết lên cát: “Hôm nay người bạn thân của tôi đã tát vào mặt tôi!”
 
    Họ lại đi tiếp cho tới khi họ nhìn thấy một nơi nghỉ thật thoải mái, không may cậu bạn bị tát vướng chân vào một bãi lầy và bắt đầu chìm xuống, nhưng người kia đã cứu anh ta. Sau khi hồi phục, cậu bạn vừa được cứu viết lên một tảng đá: “Hôm nay người bạn thân của tôi đã cứu mạng tôi!”

    Người đã tát và cứu bạn mình ngạc nhiên hỏi: “Khi tôi tát cậu, cậu viết lên cát, còn khi tôi cứu cậu thì cậu lại viết lên tảng đá, tại sao vậy?”

    Người kia đáp lại: “Khi ai đó làm tổn thương ta, ta nên viết lên cát để ngọn gió khoan dung xóa tan nó đi. Nhưng khi ai đó làm điều tốt cho ta, ta hãy khắc điều đó lên một tảng đá để không một cơn gió nào có thể xóa được nó đi!” 

Theo GDTĐ

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

Muốn con ngoan phải có kỷ luật

Xây dựng tính kỷ luật cho con là giúp chúng có được một hạnh kiểm tốt, biết phân biệt điều đúng sai và linh hoạt trong cuộc sống, chứ không phải hành động như một cái máy.

Ví trẻ em như "búp trên cành", búp non mọc thẳng hay mọc cong phụ thuộc hoàn toàn vào sự giáo dục của cha mẹ. Nếu trẻ bị đánh mắng nhiều sẽ dễ cảm thấy xấu hổ, mặc cảm hoặc có xu hướng dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Điều cơ bản nhất trong việc xây dựng tính kỷ luật cho con là giúp chúng có được một hạnh kiểm tốt, biết phân biệt điều đúng sai và linh hoạt trong cuộc sống, chứ không phải hành động như một cái máy.

Dưới đây là 10 cách gợi ý giúp cha mẹ xây dựng tính kỷ luật cho con:

1. Tính kỷ luật cần được hình thành từ rất sớm. Bắt đầu từ khi trẻ có nhận thức, hãy cho chúng hiểu điều gì chúng được phép và điều gì chúng không được phép làm. Mối quan hệ gần gũi giữa cha mẹ và con cái có vai trò vô cùng quan trọng trong giao tiếp và giáo dục. Bạn không thể kỳ vọng chúng học được những gì từ người lớn nếu như cha mẹ không tạo được mối quan hệ thật sự gần gũi với con.

Muốn con ngoan phải có kỷ luật, Làm mẹ, con ngoan, con hu, ky luat con, day con, chi bao con
Gần gũi với con để trẻ học hỏi điều hay ở người lớn.

2. Thiết lập các quy định và quy tắc với con. Chẳng hạn không được nhận tiền và nhận quà của người khác khi không đựơc sự đồng ý của bố mẹ. Không được phép đi với người lạ... Không được tự ý đi đâu nếu không xin phép bố mẹ... Tuy nhiên hãy đảm bảo rằng những nguyên tắc này thật sự dễ hiểu và dễ nhớ với chúng.

Đừng làm cho trẻ sợ hãi và hạn chế sử dụng đòn roi.

3. Đừng làm cho con bạn "quá tải" với quá nhiều quy tắc. Ngay một lúc trẻ sẽ không thể nhớ ngay toàn bộ những quy tắc bạn đặt ra. Hãy để trẻ nhớ dần dần, dạy trẻ qua những tình huống cụ thể.

4. Giải thích về hậu quả của việc không làm theo các quy tắc và nói cho chúng biết rõ các hình phạt sẽ được áp dụng nếu chúng không nghe lời và phá vỡ nguyên tắc đặt ra.

5. Hãy tạo ra sự rõ ràng và thống nhất trong việc thực hiện các quy tắc. Một lần ngoại lệ nào đó sẽ khiến chúng nghĩ làm sai điều gì đó cũng chẳng có gì ghê gớm cả. Cha mẹ sẽ bỏ qua cho chúng lần này lần khác hoặc chúng có thể thuyết phục được cha mẹ không trừng phạt chúng. Như vậy tất cả các nỗ lực xây dựng kỷ cương và nguyên tắc của bạn sẽ bị đổ bể.

Muốn con ngoan phải có kỷ luật, Làm mẹ, con ngoan, con hu, ky luat con, day con, chi bao con
Không nên để bé quá mệt mỏi với các nguyên tắc.

6. Các nguyên tắc đặt ra phải thật sự công bằng giữa trẻ và các anh chị chúng, để chúng hiểu rằng đó là nguyên tắc mà tất cả mọi người đều phải thực hiện không có sự khác biệt. Cha mẹ và các phụ huynh khác trong gia đình cần thống nhất quan điểm và phương pháp giáo dục.

7. Cha mẹ cần phải linh động. Có những quy định và quy tắc chỉ thích hợp áp dụng khi trẻ còn nhỏ, các quy định cần phải khác hoặc trẻ cần phải được tự chủ và độc lập hơn. Khi đó hãy cho trẻ cùng tham gia vào quá trình xây dựng các nguyên tắc. Trẻ sẽ ít phá vỡ nguyên tắc hơn vì chúng đã được tham gia để xây dựng nên nó. Trẻ cũng hiểu rằng cha mẹ đã rất công bằng với chúng, không áp đặt.

8. Hình phạt hiệu quả nhất không phải là mắng mỏ hay đòn roi mà hãy phạt vào chính quyền lợi của chúng đối với vấn đề đó. Ví dụ khi bạn đưa ra quy định chỉ được xem ti vi đến 7h tối, sau đó phải đi học bài, nghĩa là các con bạn không được phép xem ti vi quá giờ quy định đó. Nếu chúng vi phạm bạn sẽ không cho chúng xem tivi trong vòng một tuần...

Muốn con ngoan phải có kỷ luật, Làm mẹ, con ngoan, con hu, ky luat con, day con, chi bao con
Hãy để trẻ có ý kiến riêng rồi mới phân biệt đúng sai.

9. Kỷ luật không phải là trò chơi tranh giành quyền lực, không đặt ra vấn đề thắng thua. Bạn mong con nghe lời, thực hiện một cách tự giác những kỷ luật đã được đặt ra, con bạn cũng mong muốn bạn công bằng. Hãy cho con quyền nói ra những bất đồng hoặc ý kiến riêng của chúng. Ví dụ khi bạn cho rằng chúng đã làm sai việc gì đó nhưng chúng có những lý do riêng. Hãy cho chúng trình bày các lý lẽ của chúng, rồi sau đó mới phân tích cho chúng hiểu cái gì đúng cái gì sai.

10. Cha mẹ cần thiết phải phạt con khi chúng làm sai nhưng cũng phải biết cách động viên cổ vũ con khi chúng làm một việc gì đó tốt. Trẻ con rất thích được khen ngợi và muốn được cha mẹ và người khác công nhận trẻ những gì chúng làm đựơc. Một sự giáo dục toàn là chỉ trích sẽ không công bằng với chúng. Chúng sẽ hiểu rằng cha mẹ ghét chúng và luôn tìm ra những điểm không tốt của chúng mà thôi.

(Theo Afamily)


Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

13 cách để con tự giác làm bài tập về nhà

Nếu như bạn hình thành ngay từ đầu cho bé lớp 1, lớp 2 thói quen làm bài tập về nhà thì lên các lớp lớn hơn, bé sẽ tự giác học mà không cần bạn phải đốc thúc.
13 lời khuyên dưới đây sẽ giúp bạn:

1. Nói chuyện với giáo viên ngay khi bắt đầu năm học

Trước tiên, bạn hỏi giáo viên của bé về việc làm bài tập về nhà như: Nên dành bao nhiêu thời gian để bé làm bài tập về nhà? Các giáo viên đều nghĩ rằng, bé làm bài tập về nhà trong hơn một giờ đồng hồ thì là quá nhiều. Với lứa tuổi của bé, chỉ nên làm khoảng 30 phút hoặc gần một giờ. Bạn cũng hỏi về chương trình học như thế nào? Khi nào thì có bài kiểm tra, khi nào thì có bài thi?...

2. Thường xuyên để làm bài tập về nhà

Một vài bé thường học bài tốt nhất sau khi ở trường về trước khi bé mất tập trung. Một số khác lại cần nghỉ ngơi và cần nạp thêm “năng lượng” trước khi tập trung vào việc học. Một số khác thì cần ăn tối ngay rồi sau đó mới học. Vì thế mà bạn nên để ý xem bé ở nhóm nào để bố trí thời gian cho hợp lí.

3. Làm bài tập như là một nhiệm vụ bắt buộc

Rất nhiều bé lớp 3 cần mẹ giúp sắp xếp các bài tập về nhà có hệ thống để bé làm. Bạn nên quan sát cuối vở ghi hoặc giấy mà giáo viên gửi về nhà. Sau đó, giúp bé phân loại bài tập và làm lần lượt. Giúp bé làm bài tập về nhà là cơ hội bạn dạy con 

4. Tạo không gian cho bé làm bài

Không nên cho bé bò lê bò quàng ra sàn nhà làm bài tập mà nên sắm cho bé một chiếc bàn học thích hợp. Ghế ngồi học rất quan trọng, cần thoải mái và độ cao vừa đủ để bé dễ viết, ánh sáng đèn cũng cần chú ý giúp bé tránh cận. Nếu có điều kiện, hãy trang trí phòng học cho bé thật ấn tượng, giúp bé thích thú khi ngồi vào.

5. Cung cấp tất cả các đồ dùng cần thiết

Bút chì, bút mực, thước kẻ, giấy, từ điển… đủ những thứ bé cần khi học.

6. Tắt TV

Cả đài cũng nên tắt, thậm chí cả trò chơi video. Không nói chuyện điện thoại trong phòng học của bé. Để có thời gian yên tĩnh hoàn thành nhiệm vụ của mình. Một số bé có thể làm bài tốt khi nghe nhạc nhẹ nhàng. Tuy nhiên, nếu có điều kiện, không nên đặt bàn học của con trong phòng ngủ. Bé rất dễ nằm ườn ra rồi ngủ quên.

7. Cùng thực hiện nhiệm vụ với bé

Trước khi bé làm bài, bạn hãy nói về bài tập về nhà. Ví dụ như: “Hôm nay, con có bao nhiêu bài tập về nhà?”…

8. Giúp bé khi thích hợp

Trước tiên, nên trò chuyện với giáo viên và tìm hiểu xem bạn nên giúp bé bao nhiêu khi làm bài tập. Nếu có thể, bạn hướng dẫn cho bé một số bài toán khó nhưng tuyệt đối để bé tự làm mà không làm hộ.

9. Kiểm tra các bài tập đã hoàn thành của bé để chắc chắn là chúng đã được làm nghiêm túc

Nếu bạn không ở nhà để kiểm tra, hãy nhờ ai đó hoặc đợi tới khi bạn về nhà.
Tùy theo sở thích từng bé mà bạn cố định thời gian làm bài tập về nhà 

10. Xem lại các bài tập làm đúng

Dù lên lớp, cô giáo có kiểm tra lại và chấm điểm tốt thì bạn vẫn nên hướng dẫn cho bé xem lại bài tập đó.

11. Gọi hỏi giáo viên nếu bạn nhận thấy rắc rối ở bài tập về nhà

Nếu bài tập quá khó hoặc quá dễ đối với bé, bé không thể tập trung thì hãy để giáo viên biết. Nên thảo luận với họ, cùng nhau giúp bé tiến bộ. Bạn cũng cần nói với giáo viên nếu bé thường xuyên không làm bài tập về nhà.

12. Khuyến khích bé

Bé rất thích khen, thích được coi là niềm tự hào của bố mẹ. Những lời khen hợp lí sẽ giúp bé có động lực học tốt hơn.

13. Trở thành tấm gương

Sự làm việc chăm chỉ của bố mẹ sẽ khiến cho bé noi theo. Bạn nên đọc báo hoặc đọc sách, viết thư hoặc làm bất cứ thứ gì đó khi bé đang làm bài.
Theo Eva

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Giá trị một lời khen

     Trong giờ học Chính tả:
    Thầy giáo: - Các con cứ cúi sát xuống bàn thì sẽ hỏng hết mắt và gù cả lưng nữa. Cả lớp ngẩng cao đầu lên cho thầy! 
    Vẫn không bạn nào thay đổi tư thế, nhìn xuống cuối lớp, thấy Tí ngồi ngay ngắn, lưng thẳng, đầu ngẩng cao, thầy lên tiếng:
    - Thầy khen bạn Tí tư thế ngồi rất đẹp.  
    Không ai bảo ai, tất cả học sinh trong lớp vươn người, sửa tư thế để ngồi giống bạn Tí. Thầy giáo mỉm cười, gật gật đầu đọc tiếp bài Chính tả.
KTT
Mẹ cậu hỏi gì?

Tí: - Hôm qua đi học về, mẹ cậu có hỏi cậu gì không?

Tèo: - Mẹ tớ hỏi: "Hôm nay con được mấy điểm?"

Tí: - Thế cậu trả lời thế nào?

Tèo: - Thì tớ nói là tớ được 9 điểm.

Tí (ngạc nhiên): Sao cậu lại nói dối mẹ cậu như vậy?

Tèo: - Tớ chưa nói hết, mẹ tớ hỏi: " Con được điểm 9 môn gì?". Lúc đó tớ mới nói: "Dạ, con được 4 điểm môn Toán và 5 điểm môn Tiếng Việt, tổng cộng là 9 mẹ ạ!". Nghe xong mẹ tớ xỉu luôn. Tớ buồn quá cậu ạ!

Tí: - Mẹ tớ thì ít khi hỏi điểm của tớ. Thường thì trên đường đi học về, mẹ tớ hỏi: " Hôm nay con học được gì?" và tớ bắt đầu thao thao kể cho mẹ nghe về buổi học ở lớp, vui ơi là vui. Những lúc kể lại chuyện ở lớp như vậy, tớ vừa ôn được bài học vừa luyện khả năng kể chuyện lại vừa rèn trí nhớ nữa đấy.

Tèo: - Cậu sướng thật! Giá như mỗi ngày đón tớ, mẹ tớ cũng hỏi tớ như thế nhỉ!


KTT

 Động viên hay mắng mỏ?

Tèo: - Tớ chán học lắm rồi cậu ạ!
: - Sao thế?
Tèo: -  Hôm thứ năm tớ được 5 điểm Toán, mẹ tớ mắng tớ một trận. Hôm qua tớ cố gắng mãi được điểm 7, vừa về nhà khoe đã bị mẹ nổi cơn thịnh nộ: "Giời ơi là giời, con nhà người ta ngày nào cũng điểm 9, điểm 10, còn mày đi học chỉ toàn 5, 6, 7 thôi hả con?"
(tỏ vẻ thông cảm với bạn): - Ừ kể cũng tội nghiệp cho cậu thật đấy, tớ thấy ở trên lớp cậu cũng đã rất cố gắng rồi mà- Cô giáo còn khen cậu tiến bộ nữa. 
Tèo: - Nhưng tớ nói mẹ tớ không tin.
: - Còn tớ rất may vì mẹ tớ rất tuyệt: Hôm tớ bị điểm 5, về nhà mẹ tớ rất buồn nhưng mẹ không mắng mà chỉ động viên tớ cố gắng học lấy kiến thức và đạt điểm cao hơn để bố mẹ đỡ buồn và không phải xấu hổ. Hôm sau, tớ được 6 điểm, tớ lo lắm nhưng khi nói với mẹ, mẹ tớ thể hiện rõ niềm vui trên khuôn mặt xinh xắn và phúc hậu của mẹ: Như vậy là con mẹ đã rất cố gắng rồi, cứ cái đà này thì chỉ vài hôm nữa là con sẽ đạt điểm 9, 10 thôi. Thật sự trong lòng tớ rất vui và chỉ mong cố gắng học thật giỏi để mẹ tớ ngày càng vui hơn thôi. Hôm nay tớ sẽ quyết tâm giành điểm 10.
Tèo: - Tớ cũng mong cho cậu đạt điểm 10 để tặng mẹ. Còn tớ có cố gắng cũng chẳng được mẹ ghi nhận nên tớ ...
: - Nhưng mà cậu làm thế thì cô sẽ buồn đấy. Thôi cậu cố gắng học để không phụ lòng cô vậy. Cậu còn có cô và bọn tớ động viên mà.
KTT

 Chuyện cái cặp

Con: - Mẹ ơi, cái cặp của con!
Mẹ: - Cái cặp của con nó làm sao?
Con: - Nó nặng và lớn gần bằng con rồi mẹ ạ.
Mẹ: - Có như thế thì con mới học được nhiều kiến thức, mới đi du học rồi giành giải Toán học Thế  giới như GS Ngô Bảo Châu được chứ!
Con: - Nhưng một ngày con không thể học hết cái đống kiến thức này được.
Mẹ: - Ừ nhỉ, sao con ngày nào cũng phải mang nhiều sách vở thế nhỉ?
Con:- Thì mẹ bảo Bộ Học in sách mỏng thôi.
Mẹ: - Sao mà làm thế được? Bộ Học còn bận nhiều việc lắm con ạ.
Con: - Việc gì mà nhiều thế hả mẹ?
Mẹ: - Nào là lo thay đổi nội dung sách giáo khoa, lo in sách giáo khoa mới sao cho phù hợp với thời đại, phù hợp với hội nhập quốc tế, cho xứng tầm với thế giới.
Con: Gì nữa ạ?
Mẹ: - Nào là lo in thêm các loại sách để giáo dục kĩ năng sống cho các con vì sợ các con  mải lo học  các môn Toán, Tiếng Việt, Khoa học, Lịch sử, Địa lí, Tiếng Anh, v.v ... mà quên mất "Học ăn, học nói, học gói, học mở"  và còn sợ các con không tự tin, mạnh dạn trong thời buổi hội nhâp này..., rồi lo các đợt tập huấn cho giáo viên dạy những thứ đó v.v... và v.v...
Con: - Vậy thì thế hệ chúng con gãy xương vai, vẹo cột sống hết hả mẹ? Thế thì lấy đâu ra dáng đẹp, dáng chuẩn mà thi hoa hậu, hoa khôi nữa hả mẹ?
Mẹ: - Ừm, chắc là tới đây người ta chấm  hoa khôi, hoa hậu chỉ theo tiêu chí về trí tuệ thôi.
Con: - Nhưng con không thích thế, con thích chấm thi như cuộc thi Imiss Thăng Long cơ, vừa trí tuệ, vừa sắc đẹp, vừa tài năng,... thế mới đúng là hoa khôi chứ mẹ!
Mẹ: - Ừ thì mẹ sẽ có ý kiến lên Bộ Học vậy. Con muốn mẹ ý kiến thế nào?
Con: - Thì chẳng hạn như sách Toán có 5 chương thì in thành 5 cuốn mỏng thôi, học đến phần nào con mang cuốn của phần đó đi thôi. Còn sách Tiếng Việt nhiều chương hơn thì in thành nhiều cuốn hơn. Các vở thì chỉ quy định 1, 2 hoặc cùng lắm là 3 cuốn thôi, có thể ghi chung nhiều môn học vào 1 cuốn có sao đâu. Có như thế thì cái cặp của con nó mới nhẹ đi được.
Mẹ: - Ừ, mẹ thấy ý con hay đấy, để mẹ hỏi thêm cô con xem có cách nào nữa không rồi đề nghị với Bộ Học luôn thể nhé.
Con: - Hì hì... hoan hô mẹ, mẹ thật là tuyệt vời!
KTT
VẾT THƯƠNG
Xem hình



Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.

Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."

Theo Svhn 


Bài học về sự hy sinh

Mấy ngày nay, tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn, nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất, làm cho một người lớn như tôi - từng có bằng tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) - cũng phải suy nghĩ về bài học làm người.
Gặp nhiều khó khăn sau thảm hoạ, nhưng người Nhật vẫn kiên nhẫn và không nao núng.
Gặp nhiều khó khăn sau thảm hoạ, nhưng người Nhật vẫn kiên nhẫn và không nao núng.
Hôm kia, tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp Hội Tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong hàng người rồng rắn xếp hàng, tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn, nên mới lại hỏi thăm.

Cậu bé kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục, thì động đất và sóng thần đến. Cha của cậu làm việc gần đó, đã chạy đến trường. Từ bancông lầu 3 của trường cậu bé nhìn thấy chiếc xe và cha em bị nước cuốn trôi, 100% khả năng là chết rồi. Hỏi mẹ đâu, cậu bé nói nhà em nằm ngay bờ biển, mẹ và em chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân.

Nhìn thấy nó lạnh run lập cập, tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.

Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nó trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi, mới học lớp 3 đã có thể dạy một người có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

Tôi nghĩ, một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi, đó là “Nhân sinh nhất mộng, bất luận kiến tâm, tâm vô sở cầu thị Phật”. Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cảm ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư  không so đo, dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa.

Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima, chỗ tôi đang làm cách Nhà máy điện hạt nhân Fukushima  khoảng 25km. Ký giả của Hoàn cầu Thời báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin, khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất, chắc cũng vài chục triệu yen, nhưng không ai đưa tay nhặt. Phóng viên này đã phải thốt lên: “50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại”.
Hà Minh Thành
(*) Tác giả hiện đang làm cảnh sát ở Nhật Bản

.Lựa chọn cảm ơn cả những người xem thường bạn

“Cảm ơn”, đó là điều bình thường chúng ta làm trong cuộc sống khi có ai đó giúp đỡ ta, làm cho ta một điều gì đó, hay chỉ đơn giản là để thể hiện sự cảm kích của chúng ta đối với những người trân trọng và tin tưởng ta. Bởi lẽ, không có những con người như thế, chúng ta khó lòng mà vươn tới được những thành công trong cuộc sống, và họ xứng đáng nhận được lời “cảm ơn” từ chúng ta bằng cách này cách khác, dưới hình thức này hay hình thức khác.
Tuy nhiên, trên con đường vươn tới thành công của bạn. Khi bạn dám mơ ước những điều to lớn, bên cạnh rất nhiều người sẽ mến trọng bạn hơn, cũng sẽ có một số ít người chọn coi thường những mơ ước của bạn và đôi khi lấy đó làm lý do để khinh thường bạn. Họ sẽ nói với bạn những điều như là: “Đúng là nằm mơ giữa ban ngày”, “Tôi như thế này mà còn không làm được điều đó, anh nghĩ mình làm được à?”, “Vậy thì có gì là hay, ông Y, bà Z, làm hay hơn nhiều”,… Đó cũng là kinh nghiệm của tôi. Khi tôi quyết tâm từ bỏ cuộc sống đơn điệu của mình để làm một điều gì đó cho bản thân mình, gia đình mình và cho xã hội. Đã có không ít người cho rằng tôi “thùng rỗng kêu to”, cho rằng tôi “sẽ không làm được”, cho rằng tôi “nằm mơ giữa ban ngày”, cho rằng tôi thế này hay thế kia,… bởi vì một lẽ đơn giản là tôi đã dám “khác” họ. Đáng ngạc nhiên hơn, hầu hết họ chưa bao giờ gặp mặt hay trò chuyện với tôi. Họ chỉ biết tôi qua cái tên hoặc nhiều lắm là… nghe từ người khác. Một người bạn của tôi đoán rằng chắc họ làm thế chỉ để chứng tỏ mình “khác người”, “hơn người” hoặc “thông minh”, hoặc đơn giản chỉ để tự biện hộ cho mình.
Tôi không biết bạn chọn phản ứng thế nào trong hoàn cảnh đó, nhưng riêng bản thân tôi,  lúc đầu tôi đã từng cảm thấy “không thích” những con người như thế. Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được xem thường và dè bỉu mơ ước của người khác? Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được phán xét hay chế giễu người khác? Thậm chí, đã có lúc, tôi từng thề với lòng mình rằng: “Tôi phải thành công cho bọn họ biết mặt và không dám xem thường tôi nữa”. Và nhờ đó, tôi đã bắt đầu quyết tâm làm những điều mà người khác cho rằng “không thể”.
Nhưng khi tôi bắt đầu đạt được những thành quả ban đầu sau bao nhiêu hy sinh và nỗ lực, tôi phát hiện ra rằng, cho dù bạn là ai thì chắc chắn cũng sẽ có một số ít người chọn không thích bạn hoặc xem thường bạn. Ngay cả tổng thống Obama của Mỹ, người gần đây được rất nhiều người trên thế giới ngưỡng mộ vì chiến dịch tranh cử có một không hai của ông, cũng như vì ông là Tổng thống Mỹ da đen đầu tiên, vậy mà vẫn có người xem thường, thậm chí lên trước công chúng hay lên mạng chửi rủa Obama chỉ vì ông không thể làm tất cả họ… hài lòng, hoặc tệ hơn chỉ vì ông… da đen.
Nói cho cùng thì “xem thường” là một suy nghĩ của… người khác, và bạn không bao giờ có thể ra lệnh cho người khác phải “xem trọng” bạn. Ngay cả khi bạn làm tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này, vẫn sẽ có một vài người  tự cho phép  bản thân họ xem thường bạn. Và bạn sẽ chẳng làm được gì hơn để thay đổi suy nghĩ đó của họ. Thậm chí cho dù bạn có cố gắng làm theo ý họ, thì họ cũng sẽ cố gắng tìm ra “khuyết điểm” khác của bạn để tiếp tục tự cho phép bản thân họ xem thường bạn. Bạn chẳng thể nào sống để thỏa mãn “tiêu chuẩn” của tất cả mọi người trên đời này. Cho nên, bạn cũng chẳng việc gì phải quá lo lắng về  họ hay suy nghĩ của họ.
Quan trọng nhất là bạn biết rằng, không ai có thể xem thường mình trừ khi mình “cho phép” họ làm điều đó. Chúng  ta thường “cho phép” người khác xem thường mình bằng cách suốt ngày lo lắng, đau khổ, buồn phiền,… về việc mình “bị” xem thường. Và ngược lại, chúng ta có thể chọn “không cho phép”  mình “bị” xem thường bằng cách tập trung vào những con người và những điều tốt đẹp trong cuộc sống của mình.
Cho nên, thay vì mất thời gian “không thích” những người đó như lúc ban đầu, tôi chọn đơn giản không quan tâm đến họ.  Tôi cũng không còn nghĩ đến việc họ sai hay đúng, điều đó không quan trọng. Tôi chỉ biết họ “khác” tôi và vì thế họ chọn “không thích” tôi. Và trong cuộc sống của chính bạn, bạn cũng có thể lựa chọn như tôi nếu bạn thấy điều đó hữu ích cho bạn.
Tôi cũng phát hiện ra rằng, những con người kia và cách suy nghĩ của họ không bao giờ có thể biến tôi hay biến bạn trở thành một người tốt hơn, thành công hơn trong cuộc sống; mà chính cái cảm giác hạnh phúc tuyệt vời khi bạn có thể sống tự do, có thể cống hiến cho xã hội, có thể vươn tới những mục tiêu ý nghĩ của mình từng ngày, có thể làm được những việc mà một số người khác nghĩ rằng không thể, có thể nhận được những lời cảm ơn từ rất rất nhiều người ủng hộ và trân trọng những việc tốt bạn làm,… mới là những điều khiến bạn sống tốt hơn, thành công hơn từng ngày.
Nhận ra điều đó, đã từ rất lâu tôi hoàn toàn bỏ hẳn thái độ “không thích” những người  coi thường tôi. Thay vào đó, tôi tập trung thời gian, công sức, những suy nghĩ tích cực, và những tình cảm tốt đẹp của mình cho rất nhiều người quý trọng và tin tưởng tôi cho dù tôi đã từng gặp họ hay chưa. Chính họ mới là những người tạo nên thế giới tươi đẹp mà tôi mong muốn. Chính họ mới là người góp phần vào hạnh phúc của tôi trong cuộc sống.
Và chính những người biết quý trọng người khác, những người luôn nhìn thế giới bằng sự lạc quan tin tưởng, những người biết trải rộng lòng mình để hiểu và chấp nhận người khác, những người biết trân trọng và cảm kích những gì người khác làm cho mình,… cũng đang từng ngày làm không chỉ thế giới này tốt đẹp hơn, mà còn làm cuộc sống họ tốt đẹp hơn. Bởi lẽ, họ cũng xứng đáng để được nhận sự tin tưởng, được đối xử bằng cả tấm lòng, được trân trọng và được cảm kích.
Còn đối với những người đã từng xem thường tôi thì sao? Giờ đây, ngược lại, tôi thật sự cảm ơn họ theo đúng nghĩa của từ “cảm ơn” bởi vì cho dù họ chưa bao giờ mong muốn giúp tôi nhưng họ đã vô tình giúp tôi. Nếu không có họ, tôi đã không có cái động lực to lớn để bắt đầu con đường đầy chông gai thử thách nhưng  cũng đầy yêu thương hạnh phúc của mình. (chỉ có qua gian khó thử thách chúng ta mới cảm nhận được hết ý nghĩa của “yêu thương” và “hạnh phúc”winking. Nếu không có họ, tôi đã không có cơ hội nhận ra rằng, trên đời này còn có rất nhiều những con người tuyệt vời khác hẳn họ. Nếu không có họ, tôi đã không vô cùng yêu quý và trân trọng những người mến trọng và tin tưởng tôi. Nếu không có họ tôi đã không hiểu được rằng, tôi không bao giờ được tự cho mình cái quyền xem thường những mơ ước của người khác. Nếu không có họ, tôi đã không hiểu được rằng, tôi không bao giờ được tự cho mình cái quyền phán xét người khác. Nếu không có họ tôi đã không hiểu được tầm quan trọng của việc biết chấp nhận và tôn trọng người khác. Và vì tất cả những điều đó, tôi thật lòng cảm ơn họ.
Bạn cũng thế, bạn có thể chọn căm ghét những người từng coi thường ước mơ của bạn, để rồi bạn phải sống trong thù hằn, đau khổ hay lo lắng. Bạn cũng có thể chọn cảm ơn những người đó để biến sự tiêu cực của họ thành cái tích cực của mình, để có một nguồn sức mạnh thêm vào giúp bạn vươn lên không ngừng trong cuộc sống, để chứng tỏ rằng mình có thể. Và rồi thông qua cách bạn sống và vươn lên như một người thành công, bạn có thể tự tin “không cho phép” bất kỳ ai xem thường mình nữa. Tất cả là lựa chọn của bạn.
Mong bạn hãy nhớ một điều đơn giản rằng: Cho dù bạn là ai, nếu có người chọn xem thường bạn, thì bạn cũng không thể ép hay thuyết phục họ phải thay đổi suy nghĩ của họ ngay. Nhưng ngược lại, nếu bạn không cho phép người khác xem thường bạn trong suy nghĩ của mình, thì không có bất kỳ ai có thể thật sự xem thường bạn.
Cuối cùng, tôi hy vọng bạn sẽ lựa chọn cảm ơn những người xem thường bạn để rồi thật sự yêu quý và trân trọng những người luôn ủng hộ và tin tưởng bạn.
"nguồn www.trandangkhoa.com"

  • Làm thế nào để thật sự được hạnh phúc?
Những gì tôi chia sẻ có thể có ích với bạn hoặc có thể chưa có ích ngay, bởi vì cách sống và niềm tin của mỗi người chúng ta khác nhau. Nhưng thông qua những trải nghiệm của mình, tôi cảm thấy điều này tốt và tôi muốn chia sẻ với hy vọng rằng nó cũng sẽ giúp ích cho bạn.
Cũng trong bài viết trước, tôi đã chia sẻ với bạn rằng những giá trị vật chất (tiền tài, nhà cửa, xe cộ, chức quyền,…winking không thể mang lại hạnh phúc bền vững. Và hạnh phúc nhiều khi đơn giản chỉ là trân trọng và tận hưởng những gì bạn đang có, cũng như chấp nhận bản thân mình.
Tuy nhiên, có một cạm bẫy nguy hiểm ở đây mà bạn cần phải biết. Đó là nếu bạn trở nên “quá bằng lòng” với mọi thứ thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Câu trả lời là bạn sẽ ngừng vươn lên như một con người, thậm chí có thể thui chột dần. Cùng với thời gian, khi thời cuộc thay đổi, bạn sẽ có ngày càng ít lý do có thể giúp nuôi dưỡng hạnh phúc bên trong mình, bởi vì đơn giản, có thể những điều mà bạn trân trọng (và làm bạn hạnh phúc) sẽ biến mất dần theo năm tháng, trong khi không có gì mới đến với bạn một khi bạn đã quên mình phải nỗ lực.
Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là bạn không nên bao giờ lẫn lộn giữa “trân trọng những gì ta đang có” với “bằng lòng với những gì đang có mà quên vươn lên”. Chúng ta hiểu rằng, thế giới luôn phát triển, nếu chúng ta không ngừng vươn lên, chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau.
Có thể bạn đang ở vào một thời điểm trong đời nào nó mà bạn cảm thấy hoàn toàn bằng lòng với cuộc sống hiện tại và bạn đơn giản… hạnh phúc. Điều ấy thật sự rất tốt. Bên cạnh đó, bạn cũng cần phải nghĩ đến một “hợp đồng bảo hiểm” cho hạnh phúc của mình. Hãy tranh thủ những lúc bạn đang cảm thấy hạnh phúc và chuyển nó thành năng lượng để vươn lên không ngừng bởi vì cuộc sống không phải bao giờ cũng… thuận buồm xuôi gió.
Tôi đã từng rơi vào cái bẫy của “hài lòng với hiện tại” và tôi đã phải trả giá. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tìm được một công việc ổn định với mức lương khá cao. Thế là tôi dành nhiều thời gian vào những việc vô bổ như là chơi game online chẳng hạn. Cho đến một ngày, tôi mất việc vì công ty tôi phá sản. Chưa hết, công ty còn nợ tôi đến tận 3 tháng lương. Bỗng nhiên, tôi thấy mình đang tiêu hết những đồng tiết kiệm cuối cùng trong khi ngày hôn lễ của tôi đang đến gần. Lúc đó, tôi chỉ mong rằng mình đã sống có ích hơn, dành thời gian rảnh rỗi để làm thêm chẳng hạn, nhưng sự thật là tôi đã hoài phí gần một năm cuộc đời mình vô ích.
Sau khi tôi khó khăn lắm mới thoát khỏi hoàn cảnh  ấy và lựa chọn từ bỏ lối sống cũ để sống xứng đáng hơn, tôi thề với bản thân mình rằng, tôi sẽ làm tất cả trong phạm vi đạo đức và pháp luật để trở nên thành công và giàu có. Và đó cũng là lúc tôi vô tình để mình rơi vào cái bẫy thứ hai.
Cái bẫy này hoàn toàn trái ngược với cái bẫy đầu tiên. Nó là cái bẫy của mong muốn thành công đến thật nhanh và kiếm thật nhiều tiền. Tôi chẳng làm gì vi phạm đạo đức hay pháp luật, nhưng vì cố gắng quá sức, tôi đã “đốt” đi sức khỏe và hạnh phúc của mình để chạy theo những điều tôi nghĩ sẽ làm tôi… hạnh phúc.
Tôi trở nên vội vã để vươn đến thành công. Tôi đạt được một vài thành tựu nhưng tôi cảm thấy mình ít hạnh phúc hơn bao giờ hết. Tôi cố tạo hạnh phúc từ bên trong mình và tôi làm được, nhưng rồi tôi lại nhanh chóng ”đốt” chúng đi để tạo năng lượng… làm việc. Chỉ có đến khi cảm thấy cuộc sống sao mà bế tắc, tôi mới nói với bản thân mình rằng: “Được rồi, chạy chậm lại. Đời là một cuộc marathon”, và tôi chọn kiên định tiến đến mục tiêu của mình từng ngày một cách kiên trì như một vận động viên marathon. Không quá chậm để trở nên tầm thường, nhưng cũng không quá nhanh để phải  hụt hơi. Tôi chợt hiểu ra rằng, thành công thật sự nằm trong chặng đường tôi vượt qua chứ không phải là một đích đến.
Nói cho cùng, tôi tìm ra bí quyết hạnh phục của mình ở trong một từ: CÂN BẰNG. Để thật sự hạnh phúc, bạn cần phải biết tạo ra hạnh phúc bên trong mình, cùng lúc đó, bạn cũng phải biết vươn lên để đạt được những thành quả để có thêm lý do cho hạnh phúc của mình. Nếu bạn chỉ tập trung quá nhiều vào việc tạo ra hạnh phúc bên trong, bạn có thể không bao giờ đạt được những thành quả mà bạn mong muốn trong đời. Ngược lại, nếu bạn sống vì những thành quả thì bạn có thể đang “đốt” hạnh phúc của mình trước khi được hạnh phúc.
Cho dù từ CÂN BẰNG nghe có vẻ đơn giản và dễ dàng, nó thật ra là cả một nghệ thuật sống. Chúng ta đều biết điều đó, nhưng liệu bao nhiêu người trong chúng ta thật sự sống như thế? Tôi tin rằng mỗi người chúng đều phải trả một cái giá nào đó để hiểu được nó, và thật ra nó sẽ rất khác nhau trong suy nghĩ của mỗi người .
Hạnh phúc có cái giá của nó. Tôi đã trả cái giá của mình để thật sự tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống. Và khi tôi viết những dòng này, tôi thật sự hy vọng nó có thể giúp bạn tìm được hạnh phúc của mình mà không cần phải trả giá quá cao.
Chúc bạn những điều tốt lành nhất, và dĩ nhiên là… chúc bạn hạnh phúc.
(nguồn www.trandangkhoa.com)
 

  • Làm thế nào để hạnh phúc?
Điều đầu tiên tôi muốn nói, đó là tôi chẳng phải một “chuyên gia” về “hạnh phúc học” hay gì cả. Trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ đơn giản chia sẻ với bạn cách tôi đi tìm hạnh phúc, bởi vì tôi tin rằng, có thể nó cũng sẽ giúp bạn được ít nhiều.
Một sự thật đơn giản mà mọi người ai ai cũng biết: Tất cả chúng ta đều mong muốn được hạnh phúc, và đối với chúng ta, hạnh phúc gần như là một mục tiêu to lớn trong cuộc sống. Tuy nhiên, có một điều mà ít ai trong chúng ta biết được, đó là hạnh phúc không hề và không thể là một mục tiêu. Bạn sẽ chẳng bao giờ vươn tới được hạnh phúc, lấy được nó, hay nắm giữ nó, bởi đơn giản nó không hề tồn tại bên ngoài bản thân bạn. Có thể bạn thấy hơi khó hiểu, nhưng sự thật là thế, bạn chắc chắn không thể vươn tới, lấy được hay nắm giữ hạnh phúc, bởi vì đơn giản hạnh phúc vốn đã là một phần của bạn, nó là cảm xúc của chính bạn.  Bạn cảm thấy đây là một tin vui hay không vui? Tôi tin rằng đây thật sự là một tin tốt lành, bởi vì khi hạnh phúc là một cảm xúc tồn tại bên trong chính bản thân bạn, nó là thứ bạn luôn luôn sở hữu, chính vì thế, bạn luôn luôn có một sự lựa chọn: hạnh phúc hay là không.
Bạn có thể cảm thấy điều này thật khó tin. Bạn có thể nói với tôi rằng, bạn chỉ cảm thấy hạnh phúc khi bạn tìm được một công việc tốt, mua được một chiếc xe xịn, có được một căn nhà lớn, tìm được một người yêu tuyệt vời, hay bắt đầu xây dựng tổ ấm riêng của bạn,… Dĩ nhiên là bạn hoàn toàn đúng, và cũng như bạn, tôi biết rằng những sự kiện đó mang lại cho chúng ta những giây phút tuyệt vời khó quên và cả niềm hạnh phúc tức thời.
Bạn có để ý thấy rằng tôi gọi đó là những “hạnh phúc tức thời” không? Tại sao lại là như thế? Bây giờ, bạn hãy thử hỏi chính bản thân mình một câu hỏi đơn giản: “Những cảm giác hạnh phúc như thế tồn tại trong bao lâu?“, và hãy trả lời cho chính mình câu hỏi ấy một cách thành thật nhất…
Tôi tin rằng, đến lúc này, bạn vừa nhận ra một sự thật “phũ phàng” rằng cảm giác hạnh phúc từ những giây phút như thế không thật sự tồn tại lâu dài. Dĩ nhiên là bạn lại đúng một lần nữa, chúng không hề tồn tại lâu.
Tôi xin lỗi, nhưng có lẽ tôi lại phải chia sẻ thêm với bạn một sự thật còn “phũ phàng” hơn thế nữa. Đó là phần lớn chúng ta tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian, công sức để tìm kiếm những giây phút như thế trong sự căng thẳng, lo lắng, thất vọng, buồn bực và đôi khi cả giận dữ. Tệ hơn là, cho dù chúng ta có cố gắng đến mức nào đi nữa để theo đuổi những giây phút hạnh phúc tức thời đó, chẳng có gì có thể đảm bảo rằng chắc chắn ta sẽ có được chúng. Giả sử như một điều gì đó bạn tin rằng sẽ mang đến cho bạn hạnh phúc tuyệt vời nhất sẽ chẳng bao giờ xảy đến với bạn, như thế thì bạn sẽ cảm thấy ra làm sao?…
Cho nên, cách duy nhất để thật sự có được hạnh phúc thật sự lại rất đơn giản, đó là tự tạo ra hạnh phúc ngay trong chính bản thân bạn. Vâng, đúng thế, hạnh phúc không thật sự nằm ở chiếc xe bạn chạy, căn nhà bạn ở, hay công việc bạn đang có,…  bởi vì có những người đã đạt được rất nhiều thứ họ mong muốn, nếu không muốn nói là tất cả, nhưng rốt cuộc, họ vẫn không cảm thấy thật sự hạnh phúc. Đơn giản là vì hạnh phúc nằm trong chính bản thân mỗi chúng ta, nó nằm ở ngay trong chính bạn. Bạn tạo ra nó bằng cách trân trọng tất cả những gì bạn đang có, cũng như chấp nhận và yêu quý chính bản thân bạn. Đó chính là “bí quyết” hạnh phúc mà tôi muốn chia sẻ với bạn.
Bạn có biết rằng, những việc tưởng chừng như rất đơn giản tầm thường như mỗi ngày khi bạn có 3 bữa ăn đầy đủ, và hoặc mỗi tối bạn được ngả lưng trên chiếc giường êm ấm của mình, bạn đã hạnh phúc hơn 3 tỉ người khác trên thế giới này. Bạn có biết rằng, nếu mỗi ngày bạn đơn giản thức dậy vào buổi sáng, bạn đã hạnh phúc hơn 150,000 người sẽ không bao giờ thức dậy nữa từ ngày hôm đó.
Cuộc sống và hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản như thế. Vào bất kì lúc nào, chúng ta cũng có thể tìm ra lý do để cảm thấy không vui. Vậy thì sao chúng ta không đơn giản làm ngược lại? Chọn vui vẻ và hạnh phúc bằng cách sống hết mình. Bạn có thể chưa đạt được những gì bạn mong muốn nhưng bạn sẽ không bao giờ phải hối tiếc vì đã không cố gắng hết sức. Và đó là lý do, tôi đang cảm thấy hạnh phúc, cũng như bạn, hãy đơn giản bắt đầu hạnh phúc khi bạn đọc hết những dòng này…
Tôi tin rằng, những gì tôi chia sẻ với bạn đã bắt đầu hình thành trong bạn những ý tưởng giúp bạn thật sự đạt được hạnh phúc trong cuộc sống. Một lần nữa, tôi không khẳng định điều này đúng với tất cả mọi người. Nó sẽ không giúp gì được cho bạn, trừ khi bạn chọn tin vào nó, va từ đó tạo ra một “công thức hạnh phúc” riêng của bạn.
Tuy nhiên, tôi xin được phép tạm thời chưa kết thúc chủ đề này ở đây, bởi vì trong bài viết tiếp theo với tiêu đề: “Làm thế nào để thật sự hạnh phúc?“, tôi sẽ chia sẻ với bạn thêm về những “cạm bẫy” mà bạn có thể sẽ vô tình vấp phải trên con đường trở nên hạnh phúc hơn bằng cách tạo ra hạnh phúc trong chính trái tim bạn.
Cho đến lúc đó, hãy trân trọng những gì bạn đang có, trân trọng bản thân bạn, và đơn giản cảm thấy hạnh phúc.
"nguồn www.trandangkhoa.com"

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

Cần giáo dục nhân cách cho trẻ!

Người lớn chúng ta cứ hay ngỡ ngàng trước những hành động bạo lực, trước sự vô cảm, vô văn hóa của một bộ phận trẻ em mà không tĩnh tâm để nhìn lại xem chúng ta đã giáo dục trẻ em như thế nào?
Chúng ta quên mất rằng, một đứa trẻ ngoan ngoãn, chăm chỉ, hiền lành không phải sinh ra đã được như vậy mà nhờ được người lớn chăm sóc giáo dục. Bác Hồ cũng đã từng viết “Hiền dữ phải đâu là tính sẵn/ Phần nhiều do giáo dục mà nên” (Nửa đêm- Nhật ký trong tù). Một đứa trẻ lớn lên, hình thành được một tính cách tốt hay xấu trước hết nó phụ thuộc vào sự giáo dục của người lớn trong gia đình, nhà trường mà các em học và môi trường xã hội, các hoạt động xã hội mà trẻ em tham gia. Nhìn vào “ba lực lượng” giáo dục này nhiều lúc chúng ta phải giật mình bởi cách giáo dục còn thiên lệch, khắc kỷ hoặc là buông lỏng một cách đến vô tâm.

Với gia đình là nền tảng, là tế bào của xã hội, và trẻ em là người được học những bài học đầu tiên và thường xuyên về nhân cách trong gia đình. Thế nhưng, trước sự tác động của cuộc sống hiện đại, trước nhu cầu mưu sinh của nhiều gia đình mà giáo dục con cái bị sao nhãng. Có gia đình, nhất là ở nông thôn, bố mẹ sinh con gửi lại ông bà để đi làm kinh tế. Chỉ lo tiền cho con mà không biết rằng con cái thiếu thốn tình cảm, cần tình thương, sự ôm ấp vỗ về, động viên an ủi của cha mẹ khi chúng gặp những trở ngại trong cuộc sống. Những đứa trẻ thiếu tình thương thường sống lạnh lùng, vô cảm...

Muốn con ngoan học tốt nhưng cha mẹ nhiều khi lại không dành thời gian để quan tâm đến con cái. Ngày thì bận làm việc, tối xem vô tuyến hoặc ngủ, để cho trẻ loay hoay nơi bàn học muốn làm gì thì làm. Với cách “quan tâm” đến con cái như vậy nên chưa bao giờ như bây giờ một không khí cô đơn bao trùm lên giới trẻ ngay chính trong ngôi nhà với người thân của mình lại đậm đặc như vậy.

Trẻ em cảm thấy cô đơn nên chúng phải tìm cách giải trí bằng cách kết thân với bạn bè, bằng các trò chơi Game online…Ông bà ta đã từng dạy “chọn bạn mà chơi” nhưng trong lúc cô đơn lại thiếu sự định hướng của người lớn thì chúng gặp ai cũng có thể kết thân được, tốt có, xấu có. Thậm chí có em còn không phân biệt được đâu là tốt, là xấu nên còn có những hành động làm theo bạn bè một cách mù quáng, thiếu bản lĩnh, học theo những thói xấu dễ dẫn tới phạm pháp, sa ngã. Không kết bạn ngoài đời thì chúng kết bạn ảo trên mạng hoặc chơi game bạo lực. Nếu bất kỳ ai đi vào bất kỳ một quán “net” nào cũng thấy trên 90% là thanh thiếu niên đang chơi game online mà phần lớn là game bạo lực. Điều này nó ảnh hưởng đến nhân cách một cách tiêu cực nhiều hơn là tích cực.

Ở thành thị có đôi ba tiệm cho thuê sách truyện để các em thuê đọc. Đây cũng là một cách giải trí tốt nhưng thị hiếu của các em lại thích truyện tranh mà truyện tranh cho trẻ em hiện nay cũng còn nhiều điều đáng bàn như ngôn ngữ phần lớn là khẩu ngữ (ít nhiều còn ảnh hưởng đến sự trong sáng của tiếng Việt), truyện tranh có rất nhiều chuyện của người lớn, hình ảnh khiêu gợi, kích thích trí tò mò của các em thì không đúng lúc. Ở nông thôn thì gần như không có sách để cho các em đọc. Các bưu điện văn hóa xã toàn sách dành cho người già và sách kỹ thuật nông nghiệp không đủ sức giữ chân các em. Rất ít xã có thư viện riêng vì thế các em không được giải trí lành mạnh bằng đọc sách, không học được lời hay lẽ phải, tri thức tiến bộ của nhân loại từ những trang sách. Đây cũng là một lỗ hổng trong giáo dục và cũng là một thiệt thòi lớn cho các em hiện nay.

Đối với nhà trường hiện nay thì xu hướng vẫn còn coi trọng dạy chữ hơn dạy người. Các em gần như phải học cả ngày. Học sinh phổ thông từ lớp 1 cho đến lớp 12 ngoài học buổi chính còn học buổi hai (nâng cao, củng cố kiến thức). Dưới áp lực của thi cử và các chỉ tiêu nhà trường đặt ra, mà thường là chỉ tiêu về chất lượng học lực đã làm cho giáo viên phải đầu tư nhiều vào việc truyền thụ kiến thức văn hóa nên còn rất ít thời gian cho giáo  dục đức, thể, mĩ. Dẫn đến trẻ em cũng căng thẳng, mệt mỏi chán chường, sợ học và giảm hứng thú vui vẻ khi đến trường nên hiệu quả của việc giáo dục kỹ năng sống cho các em còn nhiều hạn chế.

Để khắc phục được những điều còn bất cập trong giáo dục nhân cách cho trẻ hơn ai hết người lớn phải thấy được trách nhiệm giáo dục con cái của chính mình. Tổ chức đoàn thanh niên (ở địa phương cũng như trong nhà trường) phải đẩy mạnh các hoạt động thường xuyên, phù hợp với nhu cầu và đáp ứng được yêu cầu của giới trẻ, tạo được môi trường tốt để giáo dục tình cảm, lí tưởng cũng như những kỹ năng sống mà các em cần. Nhà trường cần chú ý hơn đến giáo dục toàn diện, cân bằng các chỉ tiêu giáo dục để trẻ em được phát triển hài hòa có trí thức, có văn hóa và đời sống tâm hồn phong phú.
                                                                      
                                                

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

10 thứ con cần tiền không mua được

1. Tình yêu

Quan trọng hơn bất cứ thứ gì, con bạn cần tình yêu. Có tình yêu thương của cha mẹ con trẻ sẽ phát triển được những giá trị của bản thân, tự tin, tự trọng và biết thương yêu người khác.

2. Thời gian

Con cần được bạn quan tâm, chú ý. Vì thế hãy bớt chút thời gian bận rộn quý báu của mình bên con và chia sẻ với con mỗi ngày.

3. Lời động viên

Nhiều khi chỉ cần một lời động viên nhỏ có thể làm thay đổi cả cuộc đời con. Hãy cho con biết bạn tự hào về chúng thế nào, và đừng tiết kiệm lời khen, sự động viên khi có cơ hội.

4. Sự ổn định

Một mái nhà yên ấm là chỗ dựa vững chắc, là bến đỗ bình yên trong cuộc sống. Ở đó con biết vị trí của mình trong gia đình, con biết ai là người con có thể tin tưởng và ai là người luôn sẵn sàng bên con những lúc con cần.

5. Cơ hội

Con cần có những cơ hội để trải nghiệm những điều mới mẻ, khám phá ra sở thích và thế mạnh của mình. Chẳng cần tìm đâu xa, gia đình có thể cho con điều đó.

6. Kỉ luật

Con cần được học cách đối nhân, xử thế một cách chan hòa, học cách chấp nhận thất bại và thành công. Sự rèn luyện kiên trì, tích cực bằng kỉ luật của bố mẹ giúp con trân trọng những giá trị của cuộc sống.

7. Nụ cười

Trung bình trẻ em cười 200 lần mỗi ngày trong khi người lớn chỉ cười có 15 đến 18 lần. Nụ cười tốt cho sự phát triển về thể chất và tinh thần của trẻ. Hãy khuyến khích trẻ cười mỗi ngày bằng cách kể những câu chuyện vui, hài hước hoặc chọc cười con.

8. Lòng mẹ

Lòng mẹ là nơi tuyệt vời nhất trên thế giới này để con có thể ngồi đọc sách, nghe mẹ kể chuyện hoặc cười nói vui vẻ với mẹ.

9. Không gian riêng tư

Trẻ con vẫn chỉ là trẻ con. Chính vì thế hãy để chúng được tự do làm những điều của trẻ con mà không bị người khác can thiệp. Hãy tạo cho con một không gian riêng để khám phá những điều mới mẻ, làm thí nghiệm, và để mắc những sai lầm. Vì chỉ khi mắc sai lầm chúng mới học được cách sửa sai.

10. Những cái ôm hôn

Hãy ôm hôn con bất cứ khi nào có thể, chứ không phải chỉ đợi đến khi nào con cần an ủi, động viên. Những cái ôm hôn thường xuyên của cha mẹ sẽ giúp con cảm nhận được tình yêu thương mình đang có.

Theo Dantri

Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2011

Web hay nên đọc

Đọc sách gì để nuôi dạy con tốt?

                                                                         "Hãy yêu sách- nguồn tri thức"  

Hiện nay có rất nhiều cuốn sách hay trang web nói về cách dạy con, nhưng đọc và cảm nhận nó như thế nào và áp dụng nó ra sao lại tùy thuộc vào cá nhân mỗi người. Chỉ mong các bậc cha mẹ hãy đọc và suy ngẫm rồi làm theo một cách thường xuyên thì mới thực sự hiệu quả. Mỗi cuốn sách ít nhiều đều có những gợi ý, những lời khuyên bổ ích cho các bậc cha mẹ, song khi đọc tùy theo tính cách của con em mình mà mỗi bậc phụ huynh sẽ có cách áp dụng khác nhau sao cho phù hợp. Những cuốn sách có thể giúp bạn có những biện pháp tốt hơn trong việc dạy con như:

- Em phải đến Harvard để học kinh tế
- 26 sai lầm của cha mẹ trong giáo dục gia đình
- Nói sao cho trẻ chịu học
- Con cái chúng ta đều giỏi
- Những câu nói góp phần làm thay đổi cuộc đời con trẻ
- 10 điều quan trọng nhất bạn nên làm cho con
- Tôi tài giỏi, bạn cũng thế!
- Phút dành cho Mẹ
- Phút dành cho Cha
...
      Tuy nhiên, thực tế có nhiều bậc cha mẹ mua sách về chỉ đọc vài trang, có khi một phần ba, một phần tư quyển ... rồi lại để nó "ngủ quên" trên giá sách. Chỉ rất ít người đọc hết, vì thế nhiều cuốn sách đã chưa mang lại hiệu quả cho người mua nó. Mong sao các bậc cha mẹ hãy đọc hết những cuốn sách mình đã mua và cảm nhận được nhiều nhất giá trị của nó.

(Trên đây là những cuốn sách tôi đã từng đọc từ khi làm cô giáo đến khi có con và cho tới bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn đọc lại để áp dụng cho việc dạy học trò và dạy con. Nếu bậc cha mẹ nào đã từng đọc cuốn sách hay trang web nào hay thì chia sẻ cho mọi người cùng đọc nhé!- Xin trân trọng cảm ơn.) 

KTT

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Hãy công nhận cảm xúc của trẻ

Có những mối liên hệ trực tiếp giữa cảm xúc và hành vi của trẻ.
Khi trẻ cảm thấy dễ chịu, chúng sẽ cư xử đúng mực.
Khi ta chấp nhận cảm xúc của trẻ thì trẻ cảm thấy dễ chịu.
     Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, các bậc cha mẹ vì bận công việc mà không có nhiều thời gian dành cho con cái. Vì vậy, cha mẹ ít khi chịu lắng nghe con cái bày tỏ những cảm xúc của mình. Hoặc có khi nghe con bày tỏ sau đó chối bỏ cảm xúc của con. Nhiều lúc con định tâm sự điều gì đó thì cha mẹ đã gạt đi "Có gì đâu mà con cứ làm to chuyện thế?" hoặc: "Mẹ đang bận, đừng quấy rầy mẹ!"...  Chính vì vậy, dần dần đứa trẻ sẽ không muốn bộc lộ cảm xúc với cha mẹ nữa và ở nó xuất hiện những hành vi mà cha mẹ cảm thấy khó chấp nhận. Vậy làm thế nào để con có thể chia sẻ với cha mẹ những vấn đề vướng mắc của mình và có những cư xử đúng mực.

Hãy thừa nhận cảm xúc của con!

Ví dụ: Một cậu học sinh vừa bị loại khỏi đội tuyển Toán, về nhà cậu kể lại chuyện đó cho mẹ nghe.
Các bà mẹ thường có phản ứng:

Cách 1: Chối bỏ cảm xúc: 

- Lúc này con có đau khổ, giận hờn cũng chẳng giải quyết được gì. Trái đất này có bị nổ tung vì con bị loại khỏi đội tuyển Toán đâu! Thôi, quên việc đó đi!

Cậu bé sẽ có suy nghĩ: "Mẹ đừng dạy con phải cảm thấy như thế nào."

Cách 2: Triết lí: 

- Cuộc đời vốn không công bằng mà, nhưng con phải học cách chịu đựng những cú đấm của nó thôi!

Cậu bé sẽ nghĩ: "Mẹ đừng dạy con phải làm gì?"

Cách 3: Khuyên răn:

- Con đừng mất tinh thần vì chuyện này. Hãy cố gắng rèn luyện để có cơ hội chiến thắng vào dịp khác.

Cậu bé sẽ có suy nghĩ: "Mẹ chẳng bao giờ hiểu được con đâu."

Cách 4: Chất vấn:

- Con có nghĩ ra lí do vì sao mình bị loại không? Chắc tại các bạn khác giỏi hơn con chứ gì? Thế bây giờ con định làm gì?

Cậu bé sẽ có suy nghĩ: "Mẹ có biết mẹ phải làm gì với những vấn đề của mẹ không?" 

Cách 5: Bênh vực phía bên kia: 

- Con hãy đặt mình vào vị trí cô giáo dạy đội tuyển. Cô ấy muốn chọn đội tuyển để giành chiến thắng về cho trường. Chắc chắn cô ấy đã rất khó khăn khi phải quyết định ai ở lại, ai ra khỏi đội tuyển.

 Cậu bé sẽ có suy nghĩ: "Mẹ đứng về phía tất cả mọi người, trừ con."

Cách 6: Thương hại:

- Tội nghiệp con quá! Mẹ hiểu con thấy thế nào mà. Con đã cố gắng rất nhiều để được chọn vào đội tuyển, nhưng con chưa đủ giỏi. Tất cả các bạn đều biết thế.

Cậu bé sẽ có suy nghĩ:  "Con là kẻ thua cuộc."

Cách 7: Nhà phân tích tâm lí nghiệp dư:

- Con có nghĩ rằng lí do thật sự của việc bị gạt ra khỏi đội tuyển là vì thái độ thiếu quyết tâm của con không? Mẹ nghĩ trong tiềm thức, con không muốn vào đội tuyển.

Cậu bé sẽ có suy nghĩ: "Đây là lần cuối cùng con thổ lộ vấn đề của con với mẹ."

    Tất cả các phản ứng trên đều không thừa nhận đúng cảm xúc của trẻ. Bởi vậy đứa trẻ sẽ cảm thấy sự việc càng trở nên tồi tệ hơn mà thôi.

    Nếu người mẹ nói: "Con à, bị gạt ra khỏi đội tuyển Toán khi mà con tin chắc là mình có tên trong danh sách hẳn là một cú sốc rất nặng, một nỗi thất vọng ghê gớm lắm, đúng không?"
    Cậu bé sẽ nói: "Đúng thế mẹ ạ! Một cú sốc tệ hại. Con thất vọng vô cùng. Nhưng con thấy nhẹ nhõm khi có mẹ hiểu điều đó."

    Vậy thay vì xóa bỏ cảm xúc của con, hãy diễn giải cảm xúc của chúng thành lời. Điều đó sẽ giúp con cảm thấy dễ chịu hơn và cư xử đúng mực hơn.

KTT