Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

Tặng con thói quen đọc sách

                                                                                               "Hãy yêu sách - nguồn tri thức"


Dưới đây là những bước đơn giản cha mẹ có thể áp dụng nhằm khuyến khích sở thích đọc và văn hóa đọc ở con: 

Tài sản của bố, Làm mẹ, ngay cua bo, tai san cua bo, viet cho ngay cua bo, con yeu bo, lam me, nuoi con, day con, tam su cua con


15 phút mỗi ngày trước khi đi ngủ


Kinh nghiệm của nhiều bậc cha mẹ cho thấy, đọc sách cho con nghe từ khi con chưa biết chữ sẽ giúp trẻ rèn luyện thói quen đọc sách mỗi ngày. Sau này khi trẻ lớn lên, cha mẹ tham gia đọc cùng sẽ khiến trẻ có ý thức hơn, cảm thấy thú vị hơn vì có người “đồng hành”. 

Hãy khuyến khích con bằng cách thường xuyên chia sẻ những câu chuyện, những cuốn sách hay mà mình đọc được. Chẳng hạn: “Hôm nay mẹ đọc được một câu chuyện rất hay về...”, “cuốn sách... mới xuất bản đấy” từ đó kích thích trí tò mò cho trẻ. 

Thư viện/nhà sách là chốn thân quen

Cần khuyến khích mọi thành viên trong gia đình tham gia hoạt động này. Đến thư viện, cha mẹ hãy chọn cho mình một cuốn sách để đọc và ghi chép khi cần thiết. Tất nhiên là trẻ không muốn tách mình ra khỏi tập thể, bởi thế, chúng cũng sẽ chọn lấy một cuốn sách và đọc. Nếu trẻ chưa quen, hãy giúp trẻ lựa chọn một chủ đề hợp với sở thích và lứa tuổi. 

Khi đến cửa hàng sách, hãy luôn tỏ ra mình đang đọc và tìm kiếm một cái gì đó, dù có mua hay không. Trí tò mò và ưa bắt chước của trẻ sẽ khiến chúng dần thích sách hơn.

Một số biện pháp khác

- Tìm và sưu tầm bài báo, sách hay về chủ đề con bạn quan tâm. Chủ động thảo luận với con về chủ đề đó, khuyến khích chúng nói lên kiến thức và ý kiến về vấn đề này. Đây là một trong những cách hiệu quả nuôi dưỡng lòng ham mê tìm hiểu và đọc sách ở con.
- Đăng ký mua thường kỳ báo, tạp chí con bạn thích. Cho con biết địa chỉ liên lạc của tòa soạn, khuyến khích con gửi bài viết tới báo, tạp chí này. Một lần nữa hãy tham gia cùng con những chủ đề mà chúng thích. 

- Tìm hiểu về những cuốn sách mà trẻ được các thầy cô yêu cầu đọc và thảo luận với con trên đường đi học về, khi chuẩn bị bữa tối, trong bữa ăn hay trước giờ đi ngủ. Bằng cách này, cha mẹ không chỉ khuyến khích trẻ đọc sách mà còn giúp chúng hoàn thành yêu cầu của giáo viên, ghi nhớ những nội dung chính trong mỗi cuốn sách. 

- Sưu tầm hoặc sáng tạo ra những trò chơi ô chữ, những câu đố về các loại sách hoặc các kiến thức phù hợp với con để kiểm tra trình độ. Lợi thế của trò chơi này là có thể chơi ở bất cứ chỗ nào, lúc bạn đang chuẩn bị bữa ăn, trong xe ô tô, đi dạo. Cách này vừa giúp bạn kiểm tra trí nhớ và hiệu quả việc đọc sách của con, vừa kích thích trí tò mò và phấn đấu ở trẻ. 

- Đọc sách gắn liền với tâm trạng thư thái, vui vẻ. Đọc sách vừa là một cách học, vừa là cách để giải trí. Vì thế đừng áp dụng các biện pháp kỷ luật hay trừng phạt với con. 

- Phát động phong trào đọc sách trong trường lớp của con: Cha mẹ có thể trao đổi với giáo viên chủ nhiệm của con về việc phát động phong trào đọc sách trong lớp học, trong nhà trường. Chẳng hạn đưa ra một cuộc thi tìm hiểu về một chủ đề nào đó.

Một hình thức đơn giản hơn: Mỗi tuần một lần trong giờ sinh hoạt lớp, học sinh sẽ lên chia sẻ với cả lớp về một cuốn sách hay, một chủ đề bổ ích. Sự phối hợp giữa nhà trường và gia đình chắc chắn sẽ tạo ra hiệu quả không ngờ.
Theo: Vnexpress  

Hãy là người cha, người mẹ mà con bạn mong đợi




Là những bậc phụ huynh, chắc hẳn chúng ta đã ít nhiều đọc sách, báo, nghe qua các phương tiện thông tin đại chúng về các phương pháp giáo dục con cái. ở đây, chúng tôi xin được đưa ra 6 nguyên tắc được các nhà tâm lý học, giáo dục học coi là cơ bản.
 1. Hãy để trẻ phải chịu hậu quả tự nhiên của hành vi
Con bạn bị trượt một môn do không học bài, bị mất chiếc áo khoác vì để quên hay hết tiền tiêu vì phải nộp phạt ở thư viện... Theo giáo sư Charles Schaefer, đồng tác giả cuốn sách “Hãy dạy con bạn cách cư xử” (Teach your child to behave) thì đó là những điều hết sức tự nhiên để phát triển tinh thần trách nhiệm và hãy để con bạn tự chịu hậu quả của những việc làm đó. Một đứa trẻ lên ba đã có thể hiểu được nguyên tắc cơ bản của mối quan hệ nhân quả. Bạn có thể nhẹ nhàng cảnh cáo trước: “Nếu con đập mạnh như vậy thì chiếc ô tô đồ chơi của con sẽ bị vỡ.” Và nếu con bạn không nghe thì hãy cứ để như vậy. Song cần chú ý rằng không mua đồ chơi để thay thế cho đồ chơi đã bị hỏng đó. Trong trường hợp hậu quả xảy ra có thể quá nguy hiểm (như cầm đồ chơi đập mạnh vào kính) hay quá tốn kém (như để xe đạp ở ngoài không khoá) thì bạn có thể báo trước hậu quả có thể xảy ra và dùng hình phạt như không cho chơi thứ đồ chơi đó nữa hoặc cấm không cho đi xe đạp trong 2 tuần.
 Sai lầm thường gặp: Đưa ra hình phạt không liên quan đến hành vi của trẻ. Nếu con bạn đòi bật TV nhưng lại nhảy nhót không chịu xem thì sẽ chẳng có nghĩa gì nếu bạn phạt con bằng cách không cho đi chơi vào ngày hôm sau. Để con bạn thấy được mối quan hệ nhân quả thì hãy tắt TV đi.
 2. Khích lệ hành vi tốt
Hãy hướng con bạn đến những hành vi tốt như: biết giúp mẹ những việc vặt trong nhà, cho bạn bè chơi cùng đồ chơi, biết lễ phép... Những lúc như vậy bạn nên mỉm cười, khen ngợi hoặc ôm hôn con. Bạn có thể nói những câu như: “Cám ơn con vì đã giữ trật tự trong lúc mẹ gọi điện thoại.” hay “Mẹ thấy con rất giỏi vì đã biết hoà giải với bạn trong lúc chơi”...
Sai lầm thường gặp: “Hối lộ” cho con để ngăn chặn những hành vi xấu. Ví dụ: “Mẹ cho con cái kẹo này thì con không được đánh em.” Những hành vi xấu không xứng đáng được thưởng mà cần phải bị trừng phạt.
 3. Biết lựa tính cách của trẻ.
 Đứa con đầu lòng của bạn có thể rất ngoan và dễ bảo, nhưng đứa thứ hai lại cứng nhắc, bướng bỉnh. Chính vì vậy việc nuôi dạy con cái không thể áp dụng một công thức máy móc. Bà Stella Chess, đồng tác giả cuốn sách nổi tiếng “Hãy hiểu con bạn” (Know your child) cho biết: “Chỉ vài tuần sau khi ra đời, những đứa trẻ đã thể hiện sự khác nhau rõ rệt về hành vi”. Tính tình của đứa trẻ sẽ ảnh hưởng đến mức độ hành động, khả năng tập trung chú ý, việc thích nghi với hoàn cảnh, cách thể hiện tình cảm... Cố gắng thay đổi những nét tính cách này là vô ích vì theo các nhà nghiên cứu thì chúng có tính bẩm sinh. Ta chỉ có thể lựa theo tính cách của trẻ để phát triển những tính tốt và hạn chế những tính xấu.
Sai lầm thường gặp: Cố thay đổi thế giới xung quanh cho phù hợp với đứa trẻ. Nếu bạn mang một đứa con hiếu động đến nhà một người quen thì bạn không thể đề nghị họ cất hết những đồ dễ vỡ đi. Thay vào đó bạn nên giáo dục con bạn những hành vi phù hợp và nếu nó vẫn muốn nghịch ngợm thì hãy cho nó ra ngoài.
 4. Đặt ra giới hạn.
Bạn muốn con bạn được hài lòng và rất khó chịu khi phải nghe chúng kêu khóc vì bạn cản trở những trò nghịch ngợm của chúng. Theo các nhà nghiên cứu thì điều này có thể xảy ra từ khi trẻ được 6 tháng tuổi. Vì vậy bạn nên đặt ra giới hạn càng sớm càng tốt. Những đứa trẻ trước tuổi đi học sẽ vâng lời bạn nếu được giải thích một cách dễ hiểu và phù hợp với lứa tuổi. Bạn cần làm cho con bạn hiểu rằng cha mẹ là chủ gia đình. Để bước vào đời, đứa trẻ cần phải biết đâu là giới hạn của mình, đâu là của người khác. Để việc đặt giới hạn có hiểu quả bạn cần phải biết cách chịu đựng sự kêu khóc của trẻ. Hãy đặt ra một ranh giới giữa những hành vi có thể được và những hành vi không thể được, sau đó cho con bạn biết ranh giới đó và điều gì sẽ xảy ra nếu chúng vượt quá. Điều quan trọng là bạn phải luôn nhất quán.
 Sai lầm thường gặp: Quá nghiêm khắc. Trẻ em cần có cơ hội khám phá, học hỏi vì vậy không nên đặt ra những giới hạn không cần thiết. Chẳng hạn, bạn có thể khoanh riêng một góc vui chơi hoặc dành cho trẻ một phòng riêng để trẻ có thể thoải mái nô đùa trong đó.
 5. Đừng làm trẻ thất vọng
Khi trẻ có những hành vi làm bạn bực mình, đôi khi bạn quát: “Nếu mày không dọn ngay những thứ bẩn thỉu này đi thì tao sẽ quật mày chết!” hoặc “ Lại về muộn, nói không nghe, đồ mất dạy !”...Các nhà tâm lý cho rằng những câu nói chỉ trích như vậy làm trẻ cảm thấy bị tổn thương, cảm thấy không còn được bố mẹ yêu thương nữa. Thay cho những câu nói đó bạn nên dùng những câu được bắt đầu bằng đại từ “bố” hoặc “mẹ”. Chẳng hạn: “Mẹ rất buồn khi nhìn thấy bếp bẩn thỉu như thế này.” hay “Bố mẹ rất lo lắng mỗi khi con về muộn.” Những thông điệp kiểu như vậy sẽ khuyến khích trẻ nghĩ đến những tác hại mà hành động của mình gây ra đối với người khác. Chúng sẽ cẩn thận hơn và có trách nhiệm hơn.
 Sai lầm thường gặp: Sử dụng những câu nói bắt đầu bằng từ “bố” hoặc “mẹ” nhưng vẫn mang tính chỉ trích nặng nề, ví dụ: “ Bố thấy con cực kỳ ích kỷ.” hoặc “Mẹ thấy con chẳng làm được trò trống gì”.
 6. Hãy là bạn của con bạn
Nếu mỗi khi con bạn tâm sự với bạn một chuyện gì đó, bạn thường trả lời bằng những câu như: “Thế thì có gì mà phải buồn!” hay “ Mẹ thấy chuyện đó cũng bình thường, chẳng có gì là ghê gớm....” Như vậy bạn đã vô tình cắt đứt câu chuyện và tạo nên hàng rào ngăn cách trong quan hệ giao tiếp giữa bạn và con bạn. Hãy biết lắng nghe, sẻ chia những cảm xúc để thực sự trở thành người bạn tâm tình của trẻ.
Theo: Bộ giáo dục & Thời đại  

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

Tốt và xấu

- Suy cho cùng, người tốt kẻ xấu giống nhau hết chị nhỉ?
- Sao hôm nay chị lại bỏ cặp kính màu hồng ra để nhìn đời thế?
- Thì chị cứ nhìn xã hội, nhìn con người đối xử với nhau là thấy thế mà.
- Tôi vẫn thấy người tốt và kẻ xấu khác nhau đấy chứ. Từ cách đi đứng, nói năng, ăn mặc, đối nhân xử tthế của người tốt đều đáng để ta phải học tập. Còn kẻ xấu có gì đáng để mình phải học tập đâu.
- Thì từ trước đến nay tôi vẫn nghĩ như thế, tôi còn nghĩ: Kể cả người xấu, ở họ cũng có một vài điểm tốt mà mình có thể học tập được. Chẳng qua vì cái xấu trong con người họ nhiều hơn cái tốt nên bị người đời cho là người xấu thôi.
- Thế sao hôm nay chị lại đánh đồng người tốt, kẻ xấu thế?
- Chả là hôm nọ tôi nhìn thấy một vị bác sĩ đáng kính nhận phong bì của người nhà bệnh nhân.
- Có chuyện đó hả chị?
- Thì sau khi thấy bác sĩ tận tính cứu chữa cho con mình, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mấy tiếng đồng hồ mới xong ca mổ, người nhà bệnh nhân động lòng cảm phục nên đã có chút quà gọi là cảm ơn bác sĩ. Vị bác sĩ nhất định không nhận nhưng người nhà bệnh nhân cũng nhất định không chịu. Cuối cùng vị bác sĩ đáng kính đành phải cho phong bì vào túi áo blu trắng trước sự chứng kiến của bao nhiêu người: "Thôi thì cũng là tấm chân tình của người nhà bệnh nhân mà." Vậy là chỉ trong chốc lát bác sĩ thành người xấu.
- Sao mọi người cứ nhìn sự vật bằng ánh mắt soi mói, ghẻ lạnh vậy, tôi thấy vị bác sĩ đó còn tốt hơn khối người khác đấy chị ạ. Có ông chưa làm được gì cho bệnh nhân đã cửa quyền, hách dịch, gợi ý để người nhà bệnh nhân đưa phong bì.
- Mà nghe đâu vị bác sĩ này đã cứu sống nhiều bệnh nhân nghèo không có tiền nhập viện và phương châm của ông là: "Thà bệnh viện nợ chứ nhất định không để bệnh nhân chết vì nghèo."
- Đấy, chị thấy chưa? Đừng nhìn cái việc "nhận phong bì" mà đánh giá sai một con người.
- Thì con người đa số luôn tìm lỗi của người khác trong con mắt của mình, chỉ có số ít người biết sửa mình thì luôn tìm thấy lỗi của mình trong con mắt người khác thôi.
- Có lẽ tôi già, lẩm cẩm rồi nên nhìn nhận mọi người, mọi việc sai bét hết cả.
- Thôi, chị không phải tự trách mình vậy đâu. Cốt là chị "khẩu xà tâm phật" là được. Mình cứ nhìn cái tốt của người mà lấy làm vui và nếu được thì chỉ ra cái xấu của người giúp họ sửa mình là làm việc tốt đấy chị ạ.
- Tôi thì nghĩ mình luôn nhìn mọi người bằng ánh mắt yêu thương, thân thiện sẽ thu được năng lượng tốt về cơ thể để sống khỏe và làm việc hiệu quả. Còn nếu cứ nhìn mọi người soi mói, chấp nhặt hay hằn học... chỉ tổ thu về mình năng lượng xấu vừa không tốt cho sức khỏe vừa không có hiệu quả trong công việc mà lại còn bị già và xấu đi nữa chứ.
- Giá như ai cũng nghĩ được như thế thì tốt biết mấy chị nhỉ!?

KTT